Thiếu gia giả dựa vào quyến rũ nam chính để giữ mạng

Đường Tĩnh Phúc, tuy mang cái tên nghe rất êm tai, nhưng lại là nơi nghèo túng nhất Ngữ Thành.

10 giờ 30 phút đêm, dọc đường Tĩnh Phúc không hề có một ngọn đèn đường nào được bật sáng, chỉ thỉnh thoảng le lói ánh đèn từ vài nhà dân.

Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống con hẻm nhỏ gồ ghề, loang lổ vũng nước, càng tô đậm vẻ âm u, lạnh lẽo.

Những dòng bình luận chạy qua nói rằng tôi sẽ ch*t sau một tháng nữa.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, tôi chỉ có vỏn vẹn một tháng để chinh phục Kỳ Triệt.

Tôi mặc chiếc áo sơ mi mỏng tang, để lộ cả lồng ngựk trắng nõn.

Rồi gõ cửa nhà bên cạnh.

Không có tiếng đáp lại.

Tôi vẫn kiên trì gõ cửa.

Cuối cùng, bên trong cũng vang lên tiếng động.

Cánh cửa bật mở kèm theo một tiếng "rầm".

Một người đàn ông cao lớn, dáng người thẳng tắp, một tay chống lên khung cửa, cúi mắt nhìn tôi đầy vẻ hằn học.

Vai rộng eo thon, toát ra khí chất lạnh lùng, xa cách.

Giọng hắn còn vương chút bực dọc vì vừa bị đá/nh thức: "Không đặt đồ ăn, cút ngay."

Tôi lập tức ngẩng mặt, nở nụ cười ngây thơ vô tội: "Tôi là hàng xóm nhà bên cạnh."

"Tôi đang tắm thì nhà bị mất nước, người dính đầy bọt xà phòng, thực sự hết cách rồi, anh có thể cho tôi sang tắm nhờ một chút được không?"

Kỳ Triệt nhìn chằm chằm vào tôi khoảng 2 giây.

Ánh mắt lướt qua mái tóc ướt sũng và phần cổ áo dính đầy bọt xà phòng của tôi, sắc mặt càng thêm khó coi.

Cuối cùng, hắn cũng nghiêng người nhường đường.

Tôi vội vàng nói lời cảm ơn, rồi rảo bước đi vào.

Thế nhưng, khu vực bình luận lập tức n/ổ tung:

[Làm cái quái gì vậy? Tên pháo hôi này định quyến rũ công chính à? Đúng là mơ tưởng hão huyền!]

[Đừng hòng, trước khi gặp thụ chính, công chính giữ mình trong sạch, chưa từng để ai bén mảng tới gần đâu!]

Phòng tắm không rộng lắm nhưng vô cùng gọn gàng, sạch sẽ, toát lên vẻ ngăn nắp lạnh lùng, cứng nhắc.

Tôi thong thả cởi bỏ quần áo.

Còn cố ý không đóng ch/ặt cửa, chừa lại một khe hở nhỏ, chỉ cần gió thổi qua là cánh cửa sẽ tự động mở ra.

Quả nhiên, không lâu sau, Kỳ Triệt bước ra bếp lấy nước.

Khóe mắt hắn vô tình lướt qua phòng tắm, lập tức bắt gặp hình ảnh mờ ảo của tôi trong làn hơi nước.

Bước chân hắn khựng lại, lầm bầm ch/ửi rủa: "Tắm mà không biết đóng cửa à?"

Hắn bực bội quay lưng bỏ đi, đến cả việc lấy nước cũng quên mất.

Tôi cũng chẳng nói gì thêm.

Kỳ Triệt tưởng rằng chuyện này sẽ cứ thế mà khép lại.

Cho nên vào ngày hôm sau, khi tôi đứng trước mặt mấy gã đàn ông khác, dõng dạc và giòn giã gọi hắn là "chồng", toàn thân Kỳ Triệt đã cứng đờ tại chỗ.

Danh sách chương

3 chương
22/05/2026 17:53
0
22/05/2026 17:53
0
22/05/2026 17:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu