Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chẳng còn tâm trạng nào mà nán lại trường nữa, sau khi xin giáo viên nghỉ học, tôi hầm hầm lôi Tống Hợi về nhà.
Người giúp việc trong nhà chỉ xuất hiện vào giờ ăn cơm.
Thế nên hộp c/ứu thương là do tôi tự mình đi lấy, Tống Hợi ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, giương mắt nhìn tôi.
Tôi không bôi th/uốc cho cậu ta ngay, mà quẳng hộp c/ứu thương lên bàn trà, khoanh tay trước ng/ực nhìn cậu ta từ trên cao xuống.
Tống Hợi ngửa cổ lên, bóng hình tôi phản chiếu trong đôi mắt đen nâu tĩnh lặng.
Giờ phút này mới ý thức được mình cần phải tỏ ra đáng thương, cậu ta ngồi ngay ngắn thẳng thớm, hai tay đặt trên đầu gối, đến từng lọn tóc cũng toát ra vẻ ngoan ngoãn phục tùng.
Tôi ấn mạnh ngón tay lên vết bầm tím trên gò má cậu ta, ấn thật mạnh, tôi có thể cảm nhận được các thớ cơ của cậu ta đang căng cứng lên, nghe thấy âm thanh rên rỉ nghèn nghẹn từ sâu trong cổ họng cậu ta.
Tôi rũ mắt nhìn cậu ta, không dừng lại, khẽ hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay cứ thế lướt qua mọi vết bầm tím lộ ra bên ngoài của cậu ta, mang đậm ý nghĩa trừng ph/ạt.
Tống Hợi chỉ cắn răng chịu đựng, không kìm được bật ra những ti/ếng r/ên đ/au đớn qua kẽ răng.
Sau khi ấn xong, tôi vẫn thấy bực bội, trong lòng rối bời một mớ bòng bong.
Gi/ận cậu ta tự ý kéo áo Thẩm Việt Lâm? Gi/ận cậu ta đ/á/nh trả? Hay là gi/ận cậu ta nghe lời đến mức bảo dừng là dừng thật, để rồi bị Thẩm Việt Lâm đ/á/nh cho tơi tả?
Có lẽ là cả ba, càng nghĩ càng thêm bực bội, tôi thu tay lại định lấy th/uốc bôi cho cậu ta thì bị Tống Hợi túm ch/ặt lấy cổ tay.
Bàn tay cậu ta rất lớn, dễ dàng bao trọn cổ tay tôi, thậm chí vẫn còn thừa ra một khoảng.
Ánh mắt dính ch/ặt trên khuôn mặt tôi, mang theo ý đồ nịnh nọt: "Bên dưới lớp áo vẫn còn, có cần ấn nốt không?"
"..."
Tôi cười khẩy: "Cởi ra!"
Lát sau, sau khi đã xả sạch cơn gi/ận, tôi bôi th/uốc cho cậu ta bằng những động tác thuần thục.
Đợi đến khi cậu ta mặc lại áo, tôi nhìn chằm chằm vào xoáy tóc trên đỉnh đầu cậu ta, lúc này mới sực nhận ra mình gần như đã sờ soạng hết nửa thân trên của Tống Hợi rồi, hai má chợt nóng bừng lên.
Tôi vô thức đ/è đầu Tống Hợi xuống, không cho cậu ta ngẩng lên.
Cảm nhận được lực cản, Tống Hợi cũng không phản kháng, ngoan ngoãn cúi thấp đầu xuống.
"Sao thế?"
Tôi có hơi hồi hộp, bất giác vò rối mái tóc cậu ta, cố giả vờ tự nhiên nói:
"Đã biết lỗi chưa?"
"Dạ, biết rồi ạ."
Giọng Tống Hợi có chút nghèn nghẹn, đúng lúc tôi đang lúng túng không biết nói gì vì hai má càng lúc càng nóng bừng lên thì chợt nhìn thấy dái tai cậu ta đang ửng hồng.
Cậu ta đang x/ấu hổ ư?
Cậu ta x/ấu hổ vì chuyện gì? Vì bị tôi đ/è vào vết thương hay vì đang bị tôi xoa đầu vuốt tóc?
Nhận thức này khiến tâm trạng tôi bỗng chốc trở nên vui vẻ lạ thường, chẳng còn thấy sốt sắng gì nữa.
Trong không gian yên ắng tĩnh lặng, tôi nhịp nhàng luồn tay qua những sợi tóc của cậu ta, cảm nhận nhiệt độ ấm áp ẩn giấu bên trong.
Tôi nhìn thấy dái tai cậu ta càng lúc càng đỏ ửng, ngay cả phần gáy cũng được nhuộm thêm một tầng phấn hồng nhàn nhạt.
Điểm dừng cuối cùng của ngón tay tôi là trên lớp da gáy của cậu ta, tôi cảm nhận được cơ thể dưới những đầu ngón tay khẽ r/un r/ẩy, sau đó liền nghe thấy giọng điệu vừa êm ái vừa đượm vẻ trêu đùa của chính mình vang lên:
"Lỗi ở đâu nào?"
Tống Hợi không vội vàng trả lời, cậu ta hít thở gấp gáp mấy nhịp.
Lát sau mới khàn giọng đáp: "Lỗi là tự ý ra tay, không biết lượng sức mình."
"Biết thế là tốt, nếu không có tôi che chở, với cái tính bốc đồng này của cậu thì giờ cậu đã bị đuổi học từ đời nào rồi." Tôi nâng cằm Tống Hợi lên, nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Rồi còn bị Thẩm Việt Lâm trả th/ù nữa, không chừng có khi còn mang thương tật suốt đời."
Tống Hợi rụt rè nghiêng đầu, tôi cũng không ngăn cản, men theo lực đạo đó mà vuốt ve đôi má cậu ta, cậu ta áp má cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, như thể đang làm nũng.
Cảm giác ngứa ngáy từ lòng bàn tay lan tỏa đến tận trái tim, khóe môi Tống Hợi vẽ lên một độ cong, trong mắt đong đầy hình bóng tôi, chỉ có một mình tôi mà thôi, hệt như một món đồ chơi, trong mắt chỉ có duy nhất chủ nhân của nó.
Giọng cậu ta khàn đục, nhưng lại mang theo một chút vui sướng:
"May mà tôi có chủ nhân."
Lời nói ấy lọt vào tai nghe êm tai vô cùng, tôi nhịn không được bèn nhéo nhéo lớp thịt mỏng tang trên gò má cậu ta, đến cả âm cuối khi nhả chữ cũng được ngân nga lên:
"Đương nhiên rồi, không có tôi là số cậu thảm lắm đấy."
Chương 6:
Chương 15
Chương 7
Chương 496: Con đường sau này (HẾT)
Chương 12: Người chết thứ hai
Chương 17
Chương 19
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook