OÁN CỐT SINH HƯƠNG

OÁN CỐT SINH HƯƠNG

Chap 3

14/04/2026 15:30

"Chuyện gì thế này? Th/ù Nhi làm sao vậy? Ta rõ ràng mới rời đi ba ngày, sao Th/ù Nhi lại biến thành bộ dạng này..." Nàng quay đầu nhìn ta đầy khẩn khiết, gương mặt viết đầy vẻ luống cuống: "Tỷ tỷ... c/ầu x/in tỷ... c/ứu lấy Th/ù Nhi…!"

Ta thỏa mãn hít một ngụm oán khí lớn trên đỉnh đầu nàng. Khẽ b.úng đầu ngón tay, truyền vào người Th/ù Nhi một tia linh lực. Mí mắt con bé động đậy, dường như cảm ứng được nương thân. Nước mắt trào ra nơi khóe mắt, nhưng con bé không còn sức để mở mắt ra, "Nương... Nương ơi... đ/au... Th/ù Nhi đ/au quá…!"

Tiếng của Th/ù Nhi như một nhát d.a.o nung đỏ, đ.â.m thẳng vào sâu trong linh h/ồn Vãn Nương. Nàng ôm lấy Th/ù Nhi, h/ồn thể rung động: "Th/ù Nhi, chuyện này là sao... rốt cuộc là chuyện gì thế này!"

Lúc khuyên nàng nhận cái c.h.ế.t, phu quân và bà mẫu rõ ràng đã thề thốt đảm bảo chắc chắn sẽ đối đãi tốt với Th/ù Nhi, nuôi nấng con bé nên người. Vậy mà giờ đây mới chỉ ngắn ngủi ba ngày, Th/ù Nhi vốn mềm mại đáng yêu của nàng nay chỉ còn lại nửa cái mạng.

P/s: sao trên đời này lại có người ng/u như vậy?

6.

H/ồn thể nàng rung động dữ dội, cuốn theo oán khí ngút trời. Nàng như một luồng âm phong lao thẳng về phía thư phòng của Chu Văn Cảnh.

Màn đêm buông xuống, trong thư phòng chỉ thắp một ngọn nến le lói. Qua khung cửa sổ, thấp thoáng bóng dáng hai người đang quấn quýt lấy nhau. Chính là Chu Văn Cảnh và Vương Ấu Trinh.

Vãn Nương như bị sét đ.á.n.h ngang tai, h/ồn thể ngưng trệ ngay bên ngoài cửa sổ.

Trong phòng truyền đến giọng nói nũng nịu của Vương Ấu Trinh: "Biểu ca, ả nữ nhân ng/u ngốc kia cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi."

"Chàng không biết đâu, nhìn cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện chịu c.h.ế.t của ả, ta suýt chút nữa thì cười thành tiếng."

Chu Văn Cảnh khẽ vuốt ve lưng nàng ta: "Vẫn là biểu muội thông minh. Những lời lẽ đó đã dỗ dành được ả cam lòng, đỡ cho ta bao nhiêu phiền phức."

"Nay ả sợ tội t/ự s*t, hoàn toàn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Chu gia chúng ta, người ngoài chỉ khen Chu Văn Cảnh ta đại nghĩa diệt thân, con đường làm quan vì thế mà càng thêm vững chãi."

"Biểu ca nói chí phải." Vương Ấu Trinh cười khúc khích.

"Nói đi cũng phải nói lại, phụ thân của ả năm đó đề bạt chàng, sợ là có nằm mơ cũng không ngờ được, chứng cứ cuối cùng lật đổ lão lại do chính tay chàng dâng lên nhỉ? Cả nhà họ thật là nực cười quá đỗi..."

"Còn cái mầm non nhỏ ả để lại nữa, ta nhìn thấy thật là chướng mắt..."

"Không sao, nếu nàng không thích thì sớm sinh cho ta một nhi t.ử kháu khỉnh..."

Nói đoạn, hai kẻ đó lại lao vào nhau nồng ch/áy.

"Oanh!" Như có tiếng sấm n/ổ vang trong h/ồn thức của Vãn Nương. Hóa ra, không phải phụ thân liên lụy Chu gia, mà là Chu Văn Cảnh liên kết với kẻ địch, hại c.h.ế.t phụ thân nàng. Sự hy sinh của nàng cũng chẳng phải để bảo toàn đại cục, mà là một màn kịch được dàn dựng tinh vi. Chỉ để chiếm đoạt hồi môn, nhường chỗ cho tình nhân mới!

Nỗi hối h/ận tột cùng như nọc đ/ộc ăn mòn linh h/ồn nàng. Nàng h/ận mình mắt m/ù tâm mờ, rước sói vào nhà, hại c.h.ế.t cả gia tộc. Nàng h/ận mình ng/u xuẩn đi tìm cái c.h.ế.t, bỏ lại Th/ù Nhi bị người ta ức h.i.ế.p.

"A!" Một tiếng thét thê lương từ sâu trong linh h/ồn Vãn Nương bộc phát. Oán khí vốn đắng cay lạnh lẽo trong phút chốc hóa thành mực đặc sôi sục, đi/ên cuồ/ng cuộn trào và bành trướng.

Ta đứng bên cạnh, tham lam hít lấy luồng oán sát khí cực độ hiếm thấy này. Đột nhiên, h/ồn thể mảnh mai của Vãn Nương bắt đầu vặn vẹo. Móng tay dài ra thành những móng vuốt đen kịt, mái tóc dài tung bay cuồ/ng lo/ạn trong hư không...

Ô hô! Chuyện này xem chừng... làm quá tay rồi...

7.

Quả nhiên, ngay giây sau, tiếng xiềng xích huyền thiết va chạm đột ngột vang lên giữa hư không.

"Hay cho tà linh, dám dụ dỗ lệ q/uỷ sinh ra, tội này đáng ph/ạt thế nào?" Thanh âm của Âm ty mang theo một sức trấn nhiếp đ.á.n.h thẳng vào linh h/ồn.

Da đầu ta tê dại. Chỉ vì tham ăn một miếng... mà cái rắc rối này đúng là rước vào quá lớn rồi... Ta thuần thục né tránh những sợi xiềng xích đầy phù văn: "Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả… Tiểu linh chỉ là nhất thời thèm thuồng, mất đi chừng mực..."

Nhìn Vãn Nương đã bị sợi xích tròng vào cổ, ta lại có chút không đành lòng, "Đại nhân, chuyện này quả thực do ta mà ra, ta nhận tội. Nhưng ngài xem, nữ t.ử này oán khí xung thiên, nếu lúc này cưỡng ép xích đi, Địa phủ chẳng qua cũng chỉ thêm một oan h/ồn chịu tội, chẳng giúp ích gì cho việc tiêu trừ nghiệt chướng nhân gian..."

Ta bay lại gần hơn, giọng điệu mang theo vài phần nịnh nọt quen thuộc: "Hay là Đại nhân cho ta chút thời gian, giúp nàng ta hóa giải oán niệm này?"

"..." Hư không im lặng, như đang cân nhắc. Hồi lâu sau, thanh âm lạnh lùng kia mới lại vang lên, mang theo một chút dung túng và cảnh cáo khó nhận ra: "Quy củ thì ngươi tự hiểu, chớ có quá giới hạn."

"Hiểu, tiểu linh hiểu rất rõ!" Ta hớn hở.

Áp lực rút đi như thủy triều. Để lại một câu thì thầm nhẹ tênh: "... Hãy yên phận một chút."

Ta thở phào nhẹ nhõm. Xoay người nhìn Vãn Nương đã gần như bị hắc khí nuốt chửng, đầu ngón tay khẽ điểm, một luồng thanh quang nhập vào người nàng.

"Nghe thấy chưa? Ngươi có thời gian rồi. Muốn tận mắt thấy Th/ù Nhi khôn lớn, thấy những kẻ phụ bạc hại ngươi phải nhận quả đắng, thì phải nghe lời ta."

Sự giằng x/é đầy huyết sắc trong mắt Vãn Nương rút đi, nàng gật đầu thật mạnh. H/ồn thể chủ động nương tựa vào ta, cộng sinh với linh đài của ta.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu