Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc lên xe.
Hai người lại tranh cãi xem tối nay sẽ về đâu.
Lục Triệu nhất quyết muốn đến biệt thự ngoại ô ở một đêm.
Chu Trạch Phong thì kiên quyết đòi về nhà Lục Triệu.
Không ai chịu nhường ai.
Cuối cùng.
Không khí trở nên khá căng thẳng.
Mà xe lại do Chu Trạch Phong lái.
Lần hiếm hoi.
Cậu không chịu nhượng bộ.
Thẳng tay lái xe về nhà Lục Triệu.
...
Suốt quãng đường.
Mặt Lục Triệu đen sì.
Trong thang máy.
Hắn chỉ cúi đầu nghịch điện thoại.
Không thèm để ý đến Chu Trạch Phong.
Ra khỏi thang máy.
Cũng bỏ mặc cậu phía sau.
Tự mình đi mở cửa.
...
Vừa bước vào.
Lục Triệu lập tức sững người.
Cả căn phòng tối om.
Nguồn sáng duy nhất.
Là một trái tim thật lớn xếp bằng nến trên sàn.
Khắp phòng khách được trang trí bằng dây ruy băng và đèn nhấp nháy đủ màu.
Trên tường.
Hoa hồng ghép thành dòng chữ thật lớn.
Marry me.
Lục Triệu còn chưa kịp phản ứng.
Chu Trạch Phong vừa đứng cạnh hắn.
Đã lao ngay vào giữa trái tim nến.
Quỳ một gối xuống.
Lấy từ túi ra một hộp nhẫn.
...
Lục Triệu không hề xúc động.
Ngược lại.
Chỉ muốn bật cười.
Hắn cũng quỳ xuống trước mặt Chu Trạch Phong.
Lấy từ túi áo ra một hộp nhẫn khác.
Mở ra.
"Trùng hợp thật."
"Hôm nay..."
"Anh cũng định cầu hôn em."
"Ở biệt thự."
"Anh chuẩn bị hết rồi."
"Vậy mà em cứ nhất quyết đòi về đây."
Chu Trạch Phong đờ người.
"Đó là lý do..."
"Anh cứ khăng khăng muốn về biệt thự?"
Lục Triệu gật đầu.
"Nhưng..."
"Chắc chắn em thua anh."
Hắn nhìn quanh căn phòng.
"Trang trí quê quá."
"Đúng gu thẩm mỹ của trai thẳng."
Chu Trạch Phong cạn lời.
"Để bảo vệ môi trường..."
"Em còn dùng nến điện tử."
"Cứ tưởng anh sẽ khen em."
"Ừ."
Lục Triệu gật gù.
"Giỏi lắm."
"Anh khen em."
Giọng nói qua loa ấy nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Chu Trạch Phong.
"Quay lại chuyện chính."
"Đằng nào cũng đến bước này rồi."
"Chu Trạch Phong."
"Em có đồng ý kết hôn với anh không?"
Nói xong.
Hắn cầm chiếc nhẫn trong tay Chu Trạch Phong.
Tự đeo lên ngón áp út của mình.
Rồi mỉm cười.
"Anh trả lời trước."
"Anh đồng ý."
Chu Trạch Phong gần như bật dậy.
"Tất nhiên là em đồng ý!"
Cậu lập tức gi/ật lấy hộp nhẫn của Lục Triệu.
Như sợ hắn đổi ý.
Nhanh chóng đeo chiếc nhẫn lên tay mình.
Thế là.
Trên ngón áp út của cả hai.
Ngoài chiếc nhẫn bạch kim vốn vẫn luôn đeo.
Giờ lại có thêm một chiếc nhẫn nữa.
Trông chẳng khác gì hai đại gia mới nổi.
...
Chu Trạch Phong cười rạng rỡ.
Ôm lấy eo Lục Triệu.
Hôn lên môi hắn.
"Em còn có quà cho anh."
Lục Triệu chợt nhớ ra.
"Đúng rồi."
"Anh cũng có."
"Đợi anh đi lấy."
...
Một người chạy vào phòng làm việc.
Một người chạy vào phòng thay đồ.
Ai cũng giấu giếm như giữ bí mật lớn.
Một lúc sau.
Lục Triệu ôm một hộp quà tinh xảo.
Còn Chu Trạch Phong thì kéo theo một chiếc vali rất lớn.
Hai người gặp nhau trong phòng ngủ.
Hớn hở mở quà của đối phương.
...
Chu Trạch Phong mở hộp trước.
Bên trong là một bộ lễ phục đuôi tôm may riêng.
Kèm theo dây giữ áo sơ mi và đai lưng.
Tháng trước.
Hai người từng cùng Mai Thư Đình và chồng bà đi chọn váy cưới.
Tiện thể đo luôn số đo ở tiệm may.
Chu Trạch Phong bật cười.
"Ăn ý gh/ê."
"Anh cũng lén đặt vest cho em à?"
"Nhưng..."
"Mẫu nào mà phải đựng trong cái vali to vậy?"
...
Lục Triệu phải loay hoay rất lâu.
Mới mở được.
Nắp hộp vừa bật lên.
đ/ập vào mắt hắn.
Là một màu trắng tinh.
Đưa tay sờ thử.
Mới phát hiện.
Đó...
Là một chiếc váy cưới.
...
Chu Trạch Phong chột dạ.
Đối diện ánh mắt như muốn gi*t người của Lục Triệu.
Vội vàng giải thích:
"Đẹp quá..."
"Em không nhịn được."
"Nên m/ua cho anh."
"Anh thử mặc đi."
Lục Triệu đầy vạch đen trên trán.
Lập tức đóng nắp hộp lại.
"Anh rút lại lời."
"Xem ra..."
"Hai đứa mình chẳng ăn ý chút nào."
...
Chu Trạch Phong cẩn thận lấy chiếc váy ra.
Toàn bộ thân váy được đính kín đ/á quý.
Dưới ánh đèn.
Lấp lánh như cả dải ngân hà.
Sáng đến mức Lục Triệu phải nheo mắt.
Hắn quay mặt đi.
Không thèm nhìn.
Chu Trạch Phong giơ chiếc váy trước mặt hắn.
"Thử đi mà."
"Được không?"
"Mặc cho em xem nhé?"
"Em xin anh."
"Anh ơi..."
Lục Triệu bất lực.
"Đừng dùng chiêu này."
Mỗi lần có việc cần nhờ.
Chu Trạch Phong đều gọi hắn là anh ơi.
Lục Triệu gần như miễn nhiễm rồi.
Thế nhưng.
Chiếc váy này quả thật quá đẹp.
Cuối cùng.
Hắn vẫn không nhịn được.
Đưa tay vuốt nhẹ lên lớp vải.
Nhân cơ hội ấy.
Chu Trạch Phong nhét luôn chiếc váy vào lòng hắn.
"Em vào thay đồ."
"Anh thay ở đây."
"Lát gặp."
Nói xong.
Cậu hôn nhẹ lên má Lục Triệu.
Ôm bộ vest đi thẳng vào phòng thay đồ.
Chỉ để lại Lục Triệu đứng ngây người.
Ôm chiếc váy cưới.
...
Tiếng thay quần áo bên trong vang lên rõ mồn một.
Lục Triệu đặt váy lên giường.
Đi qua đi lại trong phòng.
Thỉnh thoảng lại cắn móng tay.
Rồi nhìn chiếc váy.
Lòng đấu tranh dữ dội.
Mãi vẫn không quyết định nổi.
83.END
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook