Ai dạy yêu đương kiểu này?

Ai dạy yêu đương kiểu này?

Chương 17

12/03/2026 19:07

Bùi Giác luôn khắc khoải sâu sắc về khái niệm "gia đình". Anh lớn lên trong trại trẻ mồ côi, ăn cơm bữa đói bữa no, mặc quần áo cũ người ta quyên góp.

Viện trưởng bận rộn trông coi mấy chục đứa trẻ, sự quan tâm dành cho anh ít đến tội nghiệp.

Có lần anh tâm sự với tôi, thuở nhỏ anh gh/en tị nhất với những đứa trẻ tan học có người đón, mưa gió có người che ô.

Lúc ấy tôi mải mê nghịch điện thoại, buông một câu bâng quơ: "Sến!"

Giờ nghĩ lại, khi ấy anh chỉ cúi đầu im lặng rất lâu.

"Thẩm Ngọc. Bùi Giác. Chúng ta sắp có nhà rồi."

Anh lẩm nhẩm hai cái tên, mắt lại đỏ hoe.

"Lần này là thật chứ?"

"Thật, còn thật hơn cả ngọc trai."

"Về thôi."

Bùi Giác ngoan ngoãn bám theo từng bước tôi.

Hoàn thành thủ tục ở nước ngoài xong, anh rút điện thoại chụp vội bức ảnh hai đứa.

Một phút sau, Weibo sập server.

Bùi Giác: [Đã có nhà. @Thẩm Ngọc]

Điện thoại tôi rung lên dữ dội trong túi.

Chị Châu đấy.

Vừa bắt máy, giọng quát bên kia suýt thủng màng nhĩ: "Thẩm Ngọc! Em đi quay show trải nghiệm hay show hẹn hò thế? Tiền ph/ạt vi phạm ai chịu?!"

Tôi lùa điện thoại ra xa tai: "Bùi Giác chịu."

Bùi Giác cúi người qua, nói thẳng vào mic: "Tôi trả gấp đôi."

Đầu dây bên kia ch*t lặng.

Rồi chị Châu chuyển giọng dịu dàng: "Chúc hai vị bách niên giai lão." Cúp máy.

Về đến nhà, mở cửa. Bức tranh khổng lồ "Chịu nạn" vẫn treo ở hành lang.

Bùi Giác liếc nhìn, định với tay gỡ xuống.

Tôi giữ tay anh lại: "Cứ treo đấy."

Anh quay sang nhìn tôi.

Tôi nhướn mày: "Sao? Từ nay không được chơi trò mạo hiểm nữa à?"

Bùi Giác sững người. Rồi anh cúi đầu cười khẽ: "Được chứ. Tối nay muốn chơi kiểu gì?"

Thẩm Niệm con chó khốn nạn đâu chui ra, sủa ầm ĩ.

Tôi chợt nhớ hình như trước đã đưa nó đi triệt sản rồi.

Bùi Giác nhíu mày nhìn xuống: "Thằng con này hơi thừa."

Tôi đẩy anh ra, cúi xuống xoa đầu chó: "Không thừa. Từ nay nó ngủ dưới giường, anh ngủ trên giường."

Bùi Giác lập tức ngồi xổm, mặt đối mặt với chó: "Nghe rõ chưa? Bố mới là chính thất."

Năm thứ hai.

Bùi Giác lại đoạt giải ảnh đế.

Trên lễ trao giải, anh vẫn bộ vest cao cấp, chỉ khác là cà vạt lần này khắc tên viết tắt của tôi.

MC theo thông lệ hỏi cảm tưởng.

Anh giơ cao chiếc cúp, ánh mắt xuyên qua đám đông đặt lên người tôi: "Trước đây tôi từng nghĩ giải thưởng là minh chứng duy nhất. Chứng minh tôi tồn tại, chứng minh tôi có giá trị."

Anh ngừng lại: "Giờ thì không cần nữa."

" Bởi tôi đã có nhà rồi."

Khán phòng vang dội tiếng vỗ tay.

Tôi ngồi dưới khán đài, hai tay che mặt, tai đỏ rực.

Nhưng khi nhìn lên sân khấu, thấy bóng người lấp lánh kia, tôi chợt nhớ cậu thiếu niên năm nào luôn đứng trong bóng tối, đến tỏ tình cũng không dám.

May thay, tôi đã kéo anh ra khỏi đó.

Cũng may thay, anh đã nắm ch/ặt tay tôi.

Bùi Giác bước xuống sân khấu lao thẳng về phía tôi. Nhét chiếc cúp vào tay tôi: "Tặng em."

"Lại tặng nữa?

"Tủ nhà sắp chật rồi."

Bùi Giác cúi người thì thầm bên tai: "Vậy thì đem nấu chảy, đúc thành cái lồng. Nh/ốt anh vào đó. Chỉ cho mình em xem thôi."

Tôi cười m/ắng đồ bi/ến th/ái. Rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh.

"Về nhà thôi."

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
12/03/2026 19:07
0
12/03/2026 19:07
0
12/03/2026 19:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu