Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của Tống Văn Cảnh.
Chỉ cảm giác anh ta lười biếng ngẩng đầu liếc một cái, rồi lại nhanh chóng ôm lấy tôi.
"Tối quá."
"Tôi sợ."
Tôi bị bộ dạng yếu đuối ấy của anh ta chọc cười.
"Tống Văn Cảnh, anh có được không đấy?"
"Cậu đang hỏi phương diện nào?"
"..."
Tôi nào dám hỏi tiếp.
6
Tôi gần như vừa kéo vừa lôi anh ta đi về phía trước.
Bên cổ và vai thỉnh thoảng truyền tới hơi thở ẩm nóng.
Như thể môi anh ta vô tình chạm phải.
Tôi thấy không được tự nhiên, bèn lấy cớ làm nhiệm vụ để đẩy anh ta ra.
Tôi đi vào một căn phòng trong mật thất tìm chìa khóa.
Bên trong bày đầy các loại hộp.
Tôi lục tung hết ngăn này đến ngăn khác mà vẫn không tìm thấy thứ mình cần.
Cuối cùng tôi tìm thấy chìa khóa dưới tấm thảm.
Tôi cạn lời.
Đúng là biết giấu thật.
Đang chuẩn bị đứng dậy, tôi bỗng phát hiện trên mặt đất đầy gián.
Mặc kệ là thật hay giả, cảnh tượng dày đặc chen chúc ấy vẫn khiến da đầu tôi tê dại.
Tôi gi/ật mình, lập tức lao thẳng ra ngoài.
Tống Văn Cảnh đang đợi ở cửa. Thấy tôi hoảng hốt chạy ra, anh ta tưởng tôi gặp nguy hiểm, liền nắm tay tôi bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng anh ta phía trước, tôi bỗng cảm thấy cổ tay mình nóng lên.
Đến nơi an toàn, Tống Văn Cảnh đưa tay đỡ sau đầu tôi, nhẹ nhàng xoa tóc tôi như đang dỗ dành.
"Bên trong có gì mà sợ đến thế?"
"Không có gì."
Tôi không muốn để lộ điểm yếu của mình.
Thật ra từ lúc anh ta nắm lấy tay tôi, tôi đã chẳng còn sợ nữa.
"Không sao rồi. Có tôi ở đây."
Tống Văn Cảnh không hỏi thêm, chỉ đưa tay lau đi lớp bụi dính trên trán tôi.
Tim tôi đ/ập rất nhanh.
Chắc là do vừa rồi chạy quá gấp.
Lâm Tri Nhàn cũng giải được chiếc chìa khóa vàng còn lại, tới hội quân với bọn tôi.
Có hai học bá này gánh đội, kịch bản kinh dị ấy chỉ mất nửa tiếng là bị phá đảo.
Sau khi kết thúc, cả nhóm vẫn còn ngồi phân tích lại quá trình chơi vừa rồi.
Tôi để ý thấy Lâm Tri Nhàn luôn đứng cạnh Tống Văn Cảnh.
Hai người đều có ngoại hình nổi bật, chỉ là phong cách khác nhau, nhưng tuyệt đối thuộc kiểu khiến các cô gái nhớ thương không thôi.
Tống Văn Cảnh vừa muốn uống nước, Lâm Tri Nhàn đã là người đầu tiên nhận ra.
Tôi khẽ nhíu mày, không nhịn được mà suy đoán qu/an h/ệ giữa họ.
Vừa gặp mặt tôi lần đầu, Tống Văn Cảnh đã hỏi có muốn thử quen anh ta hay không.
Trước tôi, anh ta đã từng hỏi bao nhiêu người như vậy rồi?
Trong khoa Thể dục cũng có không ít người trong giới.
Bọn họ đều nói vòng tròn ấy rất hỗn lo/ạn.
Tôi vừa suy nghĩ miên man vừa vô thức tụt lại phía sau vài bước.
Lúc ra về, Tống Văn Cảnh muốn đưa tôi về nhà.
Tôi từ chối.
Có lẽ giọng điệu của tôi quá lạnh nhạt, Tống Văn Cảnh hơi sững người, sau đó cũng không ép buộc nữa.
7
Tối về nhà, em gái tôi vẫn đang cày phim.
Nó hóng hớt nhìn tôi.
"Anh, anh đi đâu mà giờ mới về thế?"
"Đi chơi mật thất ở nhà Tống Văn Cảnh."
"Hả? Nhà anh ấy?"
Nó khựng lại, vẻ mặt như CPU đang tăng tốc xử lý dữ liệu.
"Là kiểu em nghĩ đó hả?"
"Anh chạy, anh ấy đuổi?"
"..."
Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật.
"Đã bảo em xem ít mấy thứ không lành mạnh thôi, đầu óc hỏng rồi à?"
"Thế anh chạy thoát chưa?"
"Tất nhiên là rồi."
"Kể chi tiết xem nào?"
Hai mắt nó sáng rực.
"C/âm miệng."
Tôi thật sự không hiểu nó kích động cái gì.
Tôi trốn thẳng về phòng, chặn nó ngoài cửa.
Chương 13
Chương 10
Chương 12
Chương 14
7
10
Chương 14
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook