Hồ Ly Ngàn Năm Tìm Lại Phu Quân

Hồ Ly Ngàn Năm Tìm Lại Phu Quân

2

28/07/2026 23:17

Ánh mắt anh vẫn khóa ch/ặt trên người tôi, cái miệng nhỏ cố chấp lặp lại:

“Hồ… Nhất…”

Người mẹ trẻ bật cười, hôn lên má anh, giọng đầy cưng chiều:

“Đúng rồi, là hồ ly. Bảo bối thông minh quá.”

Sau đó giọng bà chuyển sang khuyên nhủ, vẫn dịu dàng nhưng có thêm ý cảnh cáo:

“Nhưng bảo bối này, hồ ly sẽ làm con bị thương. Không được đến gần nó đâu.”

Bà ôm anh xoay người rời đi.

Gần như theo bản năng, tôi lập tức bám theo, bước chân không tiếng động xuyên qua sân chùa, chạy ra khỏi cổng núi.

Tôi trơ mắt nhìn họ ngồi vào một chiếc xe.

Chiếc xe khởi động, hòa vào dòng phương tiện.

Tôi không còn để ý được gì khác, chỉ dốc sức chạy theo chiếc xe.

Bốn chân giẫm trên mặt đường nhựa cứng rắn, tiếng gió gào thét bên tai.

Tôi liều mạng chạy, mãi đến khi đèn hậu chiếc xe hoàn toàn biến mất ở cuối tầm mắt.

Tôi dừng lại giữa ngã tư đông người qua lại, mờ mịt nhìn quanh.

Sự ồn ào của thành phố bao phủ lấy tôi, nhưng trong lòng chỉ còn một khoảng trống mênh mông.

Rất lâu sau, tôi ngẩng đầu nhìn về hướng họ vừa biến mất.

Một quyết định vô cùng rõ ràng dâng lên trong lòng.

Tôi phải đi tìm anh.

Cho dù chỉ có thể đứng cách một biển người, lặng lẽ nhìn anh từ xa.

Lần này, tôi không thể chịu đựng việc phải xa anh thêm nữa.

Mỗi buổi chiều, mẹ anh đều dẫn anh đến công viên chơi.

Tôi luôn đúng giờ canh ở đó, trốn sau thân cây lén nhìn anh.

Anh rất nghịch ngợm, sẽ giành đồ chơi của những đứa trẻ khác, còn cố ý đẩy đổ lâu đài cát người ta vừa xây.

Bộ dạng nhỏ bé kiêu ngạo ấy rõ ràng là được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay.

Nhìn anh làm chuyện x/ấu, trái tim tôi lại mềm nhũn.

Kiếp này, anh sống rất tốt.

Nhưng nhìn mãi, trong lòng dần nảy sinh tham niệm.

Ngày hôm đó, nhân lúc mẹ anh cúi đầu xem điện thoại, tôi cuối cùng không nhịn được, bước ra khỏi sau thân cây.

Tôi ngồi xổm trước mặt anh, nhỏ giọng hỏi:

“Em tên gì vậy?”

Anh cảnh giác ngẩng đầu nhìn tôi.

“Anh là ai?”

“Tôi có quen anh không?”

Tôi cứng đờ tại chỗ, không biết phải trả lời thế nào.

Không ngờ anh quan sát tôi vài lần, đột nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

“Thấy anh đẹp trai, tôi miễn cưỡng cho anh ôm một cái vậy.”

Nói xong, cơ thể bé nhỏ liền nhào vào lòng tôi, còn chụt một tiếng hôn lên mặt tôi.

Trái tim tôi đ/ập dữ dội, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.

Tôi không nhịn được ghé lại, muốn nhẹ nhàng hôn trả lên gò má anh.

“Anh định làm gì?”

Mẹ anh chạy tới, một tay kéo anh ra, chỉ vào tôi hét lớn:

“Mọi người ơi! Ở đây có một tên bi/ến th/ái!”

Tôi bị những phụ huynh phẫn nộ vây kín.

Vô số lời chỉ trích ném về phía tôi.

Tôi hoảng lo/ạn giải thích:

“Tôi chỉ thích em ấy, muốn hôn em ấy một cái…”

Còn chưa nói hết, một cái t/át đã giáng mạnh xuống mặt tôi.

Cảnh sát đến, đưa tôi về đồn.

Sau nhiều lần tra hỏi, họ cảnh cáo tôi từ nay về sau vĩnh viễn không được đến gần đứa trẻ ấy.

Tôi không hiểu.

Vì sao tôi không thể đến gần anh?

Tôi chỉ muốn nhìn anh bình an lớn lên, muốn giống như trước kia, lặng lẽ bảo vệ anh.

Nhưng không ai chịu nghe tôi giải thích.

Ánh mắt họ nhìn tôi giống như đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu.

Sau khi được thả ra, tôi lại thử đứng từ xa nhìn anh.

Nhưng vừa thấy tôi, anh đã lập tức chạy đi, trốn vào lòng mẹ.

Anh gh/ét tôi rồi.

Nhận thức ấy còn khiến tôi đ/au lòng hơn mọi lời trách m/ắng.

Tôi không thể dùng hình người đến gần anh nữa, chỉ đành hóa thành một con hồ ly, ngồi thật xa trong bóng cây bên ngoài biệt thự.

Anh không còn trốn tránh tôi, trái lại thường xuyên lén chạy ra, nhón chân đưa cho tôi nửa miếng bánh quy hoặc vài viên kẹo.

“Cho cậu ăn.”

Anh nhỏ giọng nói, đôi mắt sáng long lanh.

Hình như anh lại thích tôi rồi.

Anh dùng bàn tay nhỏ hết lần này đến lần khác vuốt ve bộ lông của tôi, kể tôi nghe những chuyện ở trường mẫu giáo.

Nào là bạn nhỏ nào giành mất khối xếp hình của anh, cô giáo nào khen anh vẽ đẹp.

Tôi yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng dùng đuôi khẽ quét qua mu bàn tay anh.

Khoảng thời gian ấy là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng của tôi.

Cho đến hôm đó, anh ngồi xổm trước mặt tôi, vô cùng nghiêm túc hỏi:

“Tiểu hồ ly, cậu có muốn về nhà với tôi không?”

“Tôi sẽ c/ầu x/in mẹ nhận nuôi cậu.”

“Tôi làm anh trai của cậu, được không?”

Tôi sững sờ, sau đó dùng sức gật đầu, đi theo sau anh, lần đầu tiên bước vào căn biệt thự ấy.

Nhưng mẹ anh vừa nhìn thấy tôi đã hét lên:

“A! Con hồ ly thối! Tránh xa con trai tôi ra!”

Bà chộp lấy chiếc bình hoa trên bàn ném tới.

Tôi không kịp tránh, trán lập tức truyền đến cơn đ/au dữ dội, chỉ có thể chật vật bỏ chạy.

Anh đuổi theo phía sau, không ngừng gọi:

“Tiểu hồ ly! Tiểu hồ ly!”

Tôi quay đầu nhìn anh một cái.

Nhưng anh đã bị mẹ ôm ch/ặt trong lòng.

Tôi trốn vào một góc sâu trong bụi cây, li/ếm vết thương.

M/áu và nước mắt hòa vào nhau.

Đến đêm khuya, tôi lại nghe thấy giọng anh cố ý đ/è thấp theo gió bay tới:

“Tiểu hồ ly, cậu ở đâu?”

Tôi lập tức chui ra.

Vừa nhìn thấy tôi, anh đã òa khóc.

“Xin lỗi, xin lỗi. Mẹ không cho tôi nuôi cậu.”

Tôi tiến lại gần, nhẹ nhàng li/ếm đi nước mắt trên mặt anh.

Đừng khóc.

Tôi nói trong lòng.

Anh khóc khiến trái tim tôi đ/au quá.

Anh ôm ch/ặt lấy tôi, lấy từ trong túi ra một chiếc túi nhựa, bên trong có tăm bông và th/uốc.

“Tôi bôi th/uốc cho cậu.”

“Có thể sẽ hơi đ/au, cậu đừng cắn tôi, được không?”

Danh sách chương

2 chương
2
28/07/2026 23:17
0
1
28/07/2026 23:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu