Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi trò chuyện với Từ Tuấn xong, tôi trở về ký túc xá thì đã rất muộn, nhưng Giản Tuyền không hề quay lại.
Tôi ngủ một mạch không mộng mị đến tận hôm sau.
Thức dậy, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đang lúc đóng gói hành lý chuẩn bị rời đi thì Giản Tuyền hầm hầm xông vào ký túc xá.
Cô ấy vừa đẩy cửa ra đã lao thẳng về phía tôi.
Các bạn cùng phòng đều bị cô ấy làm cho gi/ật mình.
"Tuyền Tuyền, sao..."
Bạn cùng phòng chưa nói dứt câu, một chiếc áo Iót đã bị Giản Tuyền ném mạnh vào mặt tôi.
"Hứa Niệm, cô có còn biết x/ấu hổ là gì không!"
Chiếc áo Iót ren trắng rơi xuống đất, đó là thứ tôi cố tình để lại trong tủ quần áo của Chu Kỳ Yến.
Trước kia là để tạo chút cảm hứng tình ái.
Còn bây giờ...
Chẳng có gì để giải thích cả.
Tôi nhặt chiếc áo Iót lên rồi vứt thẳng vào thùng rác.
Giản Tuyền đỏ hoe mắt, định nói gì đó nữa.
Tôi mở điện thoại, định xóa sạch mọi phương thức liên lạc với Chu Kỳ Yến ngay trước mặt cô ấy.
Thì thấy Chu Kỳ Yến gửi cho tôi mấy tin nhắn.
"Giản Tuyền thấy áo Iót của em trong tủ quần áo rồi."
"Em nhẫn nhịn một chút, đừng cãi nhau với cô ấy, lát nữa anh sẽ giải thích với cô ấy."
Tôi phớt lờ, trực tiếp xóa bỏ phương thức liên lạc.
Giản Tuyền không nhìn rõ Chu Kỳ Yến nhắn gì, chỉ thấy tôi xóa liên lạc của anh ấy.
Tôi kéo vali, bình thản nhìn cô ấy.
"Không cần phải đề phòng tôi như vậy, tôi đã nói là tôi không có người mình thích. Bây giờ người Chu Kỳ Yến thích là cô, bạn gái của anh ấy cũng là cô, không cần phải căng thẳng với một người chẳng có chút trọng lượng nào như tôi."
"Chúng tôi chỉ là những người bạn quen biết đã lâu mà thôi, cũng chẳng quan trọng đến mức đó."
Tôi không nhìn bất kỳ ai nữa, kéo vali rời đi.
Khi tôi ngồi lên xe taxi.
Đúng lúc nhìn thấy Chu Kỳ Yến bước xuống xe.
Anh nhíu ch/ặt mày, bước chân vội vã đi về phía tòa ký túc xá.
Khi xe khởi động, anh như cảm nhận được ánh mắt của tôi, liền nhìn về phía này.
Tôi ngồi trong xe, qua cửa kính nhìn người đàn ông bên ngoài ấy.
Bóng dáng Chu Kỳ Yến ngày càng nhỏ dần, cho đến khi biến mất hẳn.
Trái tim tôi cũng theo đó mà trống rỗng.
Mọi chuyện quá khứ đều kết thúc tại khoảnh khắc này.
Một gói khăn giấy từ phía trước đưa tới.
Lúc này tôi mới phát hiện, trong gương chiếu hậu, nước mắt tôi đã đầm đìa.
"Đừng khóc nữa cô bé, có chuyện gì có thể tâm sự với chú."
Tôi lắc đầu, nói: "Không sao đâu chú, cháu đang vui, vui vì có một khởi đầu mới."
Người tài xế nhìn tôi một cái, cười hì hì chúc mừng tôi.
Có lẽ ngay cả ông trời cũng đang thúc giục tôi hãy rời đi sớm.
Con đường ra sân bay một đường đèn xanh, thông suốt không chút trở ngại.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook