Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Câu Trả Lời Muộn Màng
- Chương 47.
Cảm xúc của Lạc Trạch đang trên bờ vực mất kiểm soát, bà Tưởng bị bộ dạng đó của anh làm cho h/oảng s/ợ đến trắng bệch mặt mày.
Nhận ra điểm bất thường, tôi vội vã chạy tới kéo anh lại: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lồng ng/ực Lạc Trạch phập phồng dữ dội, anh từ từ buông lỏng bàn tay đang kìm kẹp bà Tưởng ra, nhưng những đầu ngón tay vẫn run lên bần bật không ngừng.
Lúc này tôi mới chú ý đến việc, bàn tay còn lại của anh đang nắm ch/ặt chiếc điện thoại bị rơi vỡ của tôi lúc trước.
Dạo trước Lạc Trạch bảo anh sẽ mang đi sửa, tôi cũng chẳng để tâm lắm.
Một hồi ức tồi tệ nào đó đột nhiên ùa về trong tâm trí, tim tôi đ/á/nh thót một cái.
Đoạn video đó... anh đã xem được rồi.
"Anh nghe em nói này, chuyện này em đã giải quyết êm xuôi cả rồi, Hứa Gia và bố mẹ cô ta cũng đã đến xin lỗi rồi.”
"Em giữ lại đoạn video đó, chỉ là để đề phòng cô ta lại tìm tôi gây rắc rối thôi.”
"Hôm nay bác gái đến cũng không phải để làm khó em đâu, bác ấy đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi.”
"Bình tĩnh lại đi, không sao nữa rồi, mọi chuyện qua hết rồi."
Trạng thái của Lạc Trạch dần ổn định trở lại, anh quay sang ôm chầm lấy tôi vào lòng, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi lườm bà Tưởng.
"Mẹ chuyển lời cho Hứa Gia, bảo cô ta tốt nhất là cả đời này đừng bao giờ vác mặt về nước nữa, nếu không, con sẽ..."
"Chậc." Tôi cuống quýt đẩy cái ôm giam cầm ấy ra, vỗ nhẹ lên má anh một cái, c/ắt ngang lời anh đang nói dở.
"Xã hội pháp quyền đấy, anh mà còn nói bậy bạ nữa, em đ/á/nh đò/n thật đấy."
Ra tay rất nhẹ, thế nhưng chớp mắt đã khiến viền mắt Lạc Trạch ửng đỏ.
Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng khản đặc nghẹn ngào: "Đều tại anh, rước rắc rối đến mà lại không bảo vệ tốt cho em."
Tôi vò rối tung mái tóc anh.
"Người cần phải tự kiểm điểm là những kẻ làm sai, chứ không phải là chúng ta."
Tôi nâng khuôn mặt anh lên: "Hiểu lầm người ta rồi, xin lỗi bác gái đi."
Lạc Trạch cắn ch/ặt răng, không thốt một lời.
"Mau lên."
Anh quay người lại một cách cứng nhắc, đầy vẻ cảnh giác: "Mẹ thực sự đồng ý cho con và Niên Niên ở bên nhau?"
Bà Tưởng vừa mới bình tâm lại đôi chút, nay lại thêm phần kinh ngạc.
Bà khẽ nhíu mày, rồi chầm chậm kéo tay áo xuống, che đi vết đỏ tấy do bị siết ch/ặt trên cánh tay.
"Chuyện này, mẹ sẽ không ngăn cản con nữa."
Lạc Trạch rặn ra mấy chữ qua kẽ răng: "Con xin lỗi, và, con cảm ơn."
Bà Tưởng không đáp lời, ánh mắt lại dời về phía tôi, quan sát thật kỹ càng, dường như đây là lần đầu tiên bà thực sự nhìn nhận đàng hoàng con người tôi.
Trong phòng VIP văng vẳng tiếng nhạc du dương êm dịu, không gian ngập tràn sự ấm áp và rực rỡ.
Bà cầm chiếc túi xách trên ghế sofa lên, tiến lại gần, ngắm nhìn khuôn mặt của Lạc Trạch.
Hồi lâu sau, bà giơ tay lên, vỗ nhè nhẹ vào vai Lạc Trạch, nở một nụ cười an ủi, rồi thở dài.
"Lớn nhường này rồi cơ à, con trai của mẹ.”
"Hồi con còn bé, con vẫn thường bảo, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới này cơ mà.”
"Khiến con chán gh/ét thế này, là do mẹ làm sai rồi."
Chương 57.
7
7
Chương 11
Chương 110: Nghiền xương
7 - END
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook