Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chu Trạch Phong suýt tức đến bật cười.
Lần đầu tiên hẹn một người đàn ông còn chưa từng gặp mặt.
Không biết tốt x/ấu thế nào.
Đã dám mời thẳng về nhà?
Cậu hít sâu một hơi.
Đáp lại bốn chữ.
Không gặp không về.
Rồi ném điện thoại sang một bên.
Ôm cục tức.
Lục Triệu không nhắn nữa.
Trong đầu hắn cũng không biết.
Ngày mai gặp Chu Trạch Phong.
Nên nói gì.
Nên làm gì.
Khó lắm mới gặp được một người hợp ý mình.
Chỉ cần còn được gặp.
Đã là tốt rồi.
Chuyện sau này.
Dù chỉ tiếp tục mối qu/an h/ệ hiện tại.
Hay tiến thêm một bước.
Thì cứ đến đâu tính đến đó.
Không lâu sau.
Lục Triệu ngủ thiếp đi.
Nhưng bên kia.
Chu Trạch Phong lại thao thức đến tận sáng.
Cậu nhận ra.
Mình vừa đưa ra một quyết định.
Đã giương cung.
Thì không còn đường quay đầu.
Thật sự...
Sẽ đi đến bước này sao?
Nhưng.
Lục Triệu rốt cuộc nghĩ gì?
Nếu tiếp tục qua lại.
Hai người sẽ lấy thân phận gì.
Danh nghĩa gì?
Chu Trạch Phong vẫn chưa nghĩ ra.
Cậu lại mở điện thoại.
Vào khung chat với mẹ.
Sau tin nhắn thoại hôm trước.
Vẫn không thấy hồi âm.
Cậu tự nhủ.
Chắc bên mẹ sóng yếu.
Không nhận được.
Vậy.
Mình sẽ nói trực tiếp.
...
Trong kỳ nghỉ Quốc khánh.
Chu Trạch Phong đến thăm mẹ.
Còn mang theo loài hoa bà thích nhất.
Hoa cát tường.
Nơi bà Lý yên nghỉ nằm ở vùng ngoại ô.
Núi xanh nước biếc.
Thông và bách quanh năm xanh tốt.
Người quản trang nói.
Nơi đây có rất nhiều chim.
Vì vậy.
Dù yên tĩnh.
Nhưng chưa bao giờ cô quạnh.
Rất hợp với tính cách thích sự bình yên của bà.
Trước m/ộ.
Có một bó hoa ly trắng.
Được gói rất đẹp.
Chu Trạch Phong cau mày.
Nhấc bó hoa ấy sang một bên.
Đặt bó cát tường mình mang đến sát cạnh.
Ngồi xuống.
Ngắm cảnh thật lâu.
Mới cất tiếng.
"Mẹ."
"Con nhắn WeChat mà mẹ không trả lời."
"Con còn tưởng mẹ tiếc tiền."
"Không chịu lắp mạng."
"Nên không nhận được tin."
"Không biết mẹ đã nghe tin nhắn của con chưa."
"Nếu chưa..."
"Con kể lại nhé."
"Nước ngoài vui lắm."
"Chỉ là..."
"Hơi cô đơn."
Cậu bắt đầu luyên thuyên.
Kể đủ chuyện xảy ra ở nước ngoài.
Ngày thường vốn rất ít nói.
Nhưng hôm nay.
Một mình nói còn nhiều hơn mấy tháng cộng lại.
Đến khi kể đến lúc về nước.
Cậu mới chần chừ.
"Con..."
"Hình như thích một người."
"Anh ấy tên Lục Triệu."
Cậu ngập ngừng.
"Anh ấy..."
"Là đàn ông."
"Mẹ có gi/ận con không?"
Đáp lại cậu.
Chỉ có tiếng gió rít qua núi.
Và tiếng chim ríu rít vỗ cánh.
"Thật ra..."
"Con cũng không biết có phải thích không."
"Bọn con gặp nhau chẳng được mấy lần."
"Con cũng không hiểu con người thật của anh ấy."
"Chỉ là..."
"Muốn gặp anh ấy mỗi ngày."
"Hồi mẹ yêu mối tình đầu."
"Cũng vậy sao?"
"Kể con nghe đi."
"Mẹ."
"Mẹ có trách con không?"
Chu Trạch Phong lẩm bẩm.
"Nhưng..."
"Con sẽ không giống người đó."
"Nếu thật sự ở bên anh ấy."
"Con sẽ không bao giờ làm chuyện có lỗi."
Cậu biết.
Sẽ không có ai trả lời.
Nhưng vẫn nói rất nhiều.
Đến khi trời sắp tối.
Mới lưu luyến đứng dậy.
Rời nghĩa trang.
...
Bà Lý mắc u/ng t/hư vú khi Chu Trạch Phong học cấp ba.
Thời ấy.
WeChat vừa phổ biến.
Bà rất thích.
Học hết mọi tính năng từ con trai.
Những bài đăng của bà.
Toàn là chồng.
Là con.
Hoặc mấy chậu hoa nhỏ.
Không hề có vẻ bi quan của một người b/ệnh.
Nếu bây giờ bà còn sống.
Chắc chắn sẽ quay video Chu Trạch Phong chơi bóng.
Đăng huy chương bơi của cậu.
Biết đâu còn bắt kịp xu hướng.
Chơi TikTok.
Hay Xiaohongshu.
...
Đứng chờ xe buýt bên đường.
Chu Trạch Phong nhìn bó hoa ly trắng vừa mang khỏi m/ộ mẹ.
Hoa nở rất đẹp.
Tinh khôi.
Cậu lạnh lùng nhìn một lúc.
Rồi tiện tay ném thẳng vào thùng rác.
Bà Lý vốn chẳng có nhiều bạn bè.
Ngoài Chu Trạch Phong.
Chỉ còn duy nhất một người đến thăm bà.
Nhưng Chu Trạch Phong không hiểu.
Chu Thụy Hiên lấy đâu ra mặt mũi mà còn dám đến.
Lên xe buýt.
Trong đầu cậu không ngừng hiện về những ký ức buồn nôn.
Đó cũng là...
Nguyên nhân thứ hai khiến cậu từng á/c cảm với người đồng tính.
Cha của Chu Trạch Phong.
Chu Thụy Hiên...
Là một người đồng tính lừa hôn.
16 giờ chiều ngày 11 tháng 10.
Đó là thời gian Chu Trạch Phong và Lục Triệu hẹn gặp nhau.
Nhưng lúc này.
Chu Trạch Phong lại đang đi theo một hướng hoàn toàn ngược lại.
...
Đang chuẩn bị ra khỏi nhà.
Điện thoại bỗng hiện thông báo WeChat của mẹ.
Lập tức cút về nhà cho mẹ.
Đương nhiên.
Bà Lý không thể sống lại.
Người gửi tin nhắn là ai.
Không cần đoán cũng biết.
Nhưng kiểu "sống lại bằng điện thoại" này.
Không khiến Chu Trạch Phong có chút cảm động nào.
Ngược lại.
Chỉ khiến cậu nổi gi/ận.
Lần đầu tiên.
Chu Trạch Phong ngoan ngoãn nghe lời.
Quay về căn nhà mình đã rất lâu không bước chân vào.
Chương 22
Chương 8
Chương 13
Chương 10
Chương 6
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook