Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nửa đêm lạnh cóng, tôi theo thói quen gọi Mẫn Tu.
Lẽ ra ngay sau đó phải có chiếc chăn ấm đắp lên người tôi.
Ngồi dậy tỉnh táo vài giây, tôi mới nhớ con chó ấy đã bị mình vứt bỏ.
Kỳ mẫn cảm lần này đến bất ngờ, pheromone trong người giằng x/é, như kẻ mất th/uốc an thần đang hoảng lo/ạn.
Tôi phải tiêm liều th/uốc ức chế gấp 5 lần bình thường mới tạm thời đ/è nén được.
Nhận được điện thoại từ bố, tôi mặc nguyên bộ đồ đi bar hôm qua, cả người nồng nặc mùi rư/ợu.
Trợ lý tròn mắt kinh ngạc: "Lăng thiếu gia, hôm nay tổng giám đốc cũng ở công ty, nếu ngài ấy nhìn thấy thì..."
Trong phòng nghỉ có quần áo sạch do trợ lý chuẩn bị, nhưng tôi vẫn cố ý mang bộ dạng lôi thôi này bước vào văn phòng tổng giám đốc.
Bố nhìn thấy thì suýt đứng tim, bảo mọi người ra ngoài.
Cánh cửa đóng sầm lại, ông xoa xoa thái dương: "Hai nhà đã chọn xong ngày rồi, tiểu tổ tông ơi, con có thể kiềm chế một chút không?"
Nhà họ Lăng và nhà họ M/ộ đã đính ước từ bé.
Chỉ là hai đứa trẻ lần lượt đi lạc vào năm 5 tuổi, tôi may mắn hơn, 10 tuổi đã về nhà.
Đại thiếu gia nhà họ M/ộ phải 20 năm sau mới tìm được.
Người vừa về chưa bao lâu, hai nhà đã vội vàng ấn định ngày tháng, nói là duyên phận hai đứa sâu đậm, hợp lại càng thêm vui.
"Xem tóc nhuộm màu đỏ gì thế kia, lại còn mặc quần rá/ch tả tơi." Bố ôm đầu: "Dư Dư, nghe lời bố một lần được không?"
Bố mẹ tôi cảm thấy có lỗi với tôi, nên luôn nuông chiều tôi hết mực.
Tính khí hống hách của tôi cũng vì bị chiều hư mà ra.
"Được." Tôi gật đầu: "Hôn sự mọi người cứ quyết định đi, còn đồng ý hay không thì con chưa chắc."
Nghe lời, nhưng chỉ một nửa.
Bố tức gi/ận đến mức râu dựng đứng.
Đóng cửa lại vẫn nghe tiếng ông mắ/ng ch/ửi vọng ra: "Nhóc con, sớm muộn gì cũng có người trị được con!"
Vừa bước ra khỏi công ty, một bóng đen đã lao tới.
"Anh Lăng, c/ứu em."
Phạm Dật tối hôm đó về nhà, pheromone đột nhiên rối lo/ạn, phải tiêm liều th/uốc ức chế gấp mấy lần mới tạm ổn.
Nhưng chẳng bao lâu lại mất kh/ống ch/ế.
Bác sĩ nói do bị pheromone cấp cao hơn áp chế, sợ hãi quá độ nên dẫn đến phản ứng stress.
"Anh Lăng, chính con chó bên cạnh anh... Hắn làm em ra nông nỗi này!"
Phạm Dật mặt mày tái nhợt, siết ch/ặt lấy tôi như bám víu vào cọng rơm c/ứu mạng.
Chương 6
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook