Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm đã đen đặc, mặt đất không một bóng người, chỉ còn lại ngổn ngang cát đ/á, gạch ngói và những tòa nhà bê tông.
Gió thổi qua, cuốn lên những tiếng xào xạc khe khẽ.
Nhờ chút ánh sáng hắt ra từ phòng bảo vệ, trên chiếc giường khung sắt bị bụi bặm che lấp ban ngày, có một người đang nằm.
Lý Thịnh gối đầu lên cánh tay, co một chân, mắt nhìn lên bầu trời trống trải.
Tôi cố ý bước nhẹ, nhưng anh vẫn cảnh giác nhận ra.
"Ai?"
Tôi không đáp, cứ thế lần mò trong bóng tối đi thẳng tới mép giường rồi ngồi xuống.
Chiếc giường sắt kêu cọt kẹt một tiếng, làm mông tôi đ/au điếng.
"Cứng thật."
Lý Thịnh nghe ra giọng tôi, sự đề phòng toàn thân lập tức tan biến.
"Ông chủ đến đây làm gì?" Anh khàn giọng hỏi.
Tôi ngửa đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.
"Đến ngắm sao."
Lý Thịnh vươn tay kéo tôi lại, tự biến mình thành tấm đệm th!t, để tôi nằm trên người anh.
Sau đó siết ch/ặt vòng tay.
"Ở đây không có sao đâu."
Nhịp tim chúng tôi chồng lên nhau đ/ập liên hồi.
Cùng lúc đó, giọng anh vang lên bên tai tôi.
"Ông chủ muốn ngắm sao, tôi đưa ông chủ về nhà ngắm."
"Nằm trên mái nhà chúng ta, có thể nhìn thấy nhiều sao lắm."
Tôi tưởng tượng ra những khung cảnh tươi đẹp mà Lý Thịnh mô tả.
Khóe môi vô thức cong lên, những u uất trong lòng hoàn toàn tan biến.
Chú Triệu bảo vệ vốn ít ngủ, ngày nào cũng năm sáu giờ sáng đã dậy, quen thói đi tuần một vòng.
Lý Thịnh vốn đã dậy tập thể dục từ sớm, hôm nay lại nằm bất động.
Trong lòng dường như còn ôm theo một người.
Ông lão chỉ nghĩ mình nhìn nhầm, có lẽ đêm qua trời trở lạnh nên anh đắp thêm một chiếc chăn dày.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook