Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 10: Sự chiếm hữu
Bữa tối bốn người kết thúc khi màn đêm buông xuống đã lâu, mang theo những cơn gió muộn tràn ngập hơi thở lạnh lẽo của thành phố Tinh Cầu. Ánh đèn neon từ các tòa cao ốc phản chiếu xuống mặt đường sầm uất, tạo nên một dải lụa ánh sáng rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Phía trước sảnh nhà hàng, không gian thoang thoảng mùi hương của hoa cỏ sau sương đêm, tĩnh lặng và sang trọng.
Doãn Hy Thần đứng ở bậc thềm đ/á cẩm thạch, đôi mắt mèo kiêu kỳ chớp chớp, gương mặt vẫn còn vương nét hậm hực không cam lòng. Cậu vốn dĩ muốn cùng em họ Bạch Ân Hy trở về Doãn gia, thế nhưng ngặt nỗi hôm nay lúc rời khỏi văn phòng Doãn thị vì quá vội vã và tức gi/ận bởi cuộc gọi của ai kia, cậu đã không tự lái xe mà đi taxi đến quán cà phê. Giờ đây, nhìn chiếc Maybach đen bóng của Kỷ Hành Chu đã n/ổ máy chờ sẵn như một con dã thú phục sẵn trong bóng đêm, Hy Thần chỉ biết cắn môi, bất lực chấp nhận để Bạch Ân Hy lên xe của vị Alpha đỉnh cấp kia.
Ngay bên cạnh cậu, Lăng Tư Duật khẽ nhướng đôi mày đào hoa, nụ cười cợt nhả đầy gợi đò/n lại hiện rõ trên gương mặt tuấn tú phóng túng. Gã thong thả tiến lên một bước, cố tình thở dài rồi nghiêng đầu nhìn nhị thiếu gia Doãn gia, thanh âm trầm thấp lười biếng vang lên.
"Doãn nhị thiếu gia, em họ của em đã có Kỷ Hành Chu đưa đón an toàn tuyệt đối rồi. Em nếu không chê, chiếc xe thể thao của tôi đang trống ghế phó lái, rất vinh hạnh được hộ tống đóa linh lan kiêu kỳ này về tận cửa."
Doãn Hy Thần liếc xéo gã một cái sắc lẹm, hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác, đành phải giậm chân bước theo hướng xe của Lăng Tư Duật.
Ở phía bên này, cánh cửa xe Maybach sang trọng từ từ khép lại, triệt để c/ắt đ/ứt mọi âm thanh ồn ã của thế giới phòng hoa đô hội bên ngoài. Không gian trong khoang xe phía sau vô cùng rộng rãi, xa xỉ với nội thất bọc da cao cấp màu mun và những chi tiết ốp gỗ tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn led nội thất màu xanh mờ ảo. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở khẽ khàng của hai người.
Bạch Ân Hy ngồi khép nép ở một góc ghế chỉnh cơ, trên người vẫn khoác vẹn nguyên chiếc áo vest đen bản to của Kỷ Hành Chu. Chiếc áo quá khổ trùm lên bờ vai g/ầy, vạt áo dài chạm đến đùi, che giấu đi thân hình mảnh khảnh một mét bảy mươi sáu và một bên má vẫn còn hơi sưng nhẹ của cậu. Ân Hy khẽ cụp mi mắt, đôi ngón tay thon dài, trắng muốt khéo léo bấu ch/ặt lấy gấu áo. Cậu lén ngước mắt nhìn người đàn ông quyền lực đang ngồi bên cạnh qua ảnh phản chiếu trên cửa kính xe.
Dư vị ngọt ngào, ấm áp từ sự cưng chiều dường như không tưởng lúc ăn tối khi người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thương trường lại kiên nhẫn múc từng thìa canh, cẩn thận thổi nguội rồi đút cho cậu khiến trái tim ngây thơ của một Omega bỗng chốc mất đi tần số ban đầu, đ/ập liên hồi những nhịp điệu hỗn lo/ạn đầy mật ngọt. Đôi gò má thanh tú của cậu dưới ánh sáng mờ ảo lại có xu hướng rực hồng như rặng mây buổi sớm.
Ngồi bên cạnh cậu, Kỷ Hành Chu tựa lưng vào ghế, một tay chống lên thành cửa sổ, những ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp điệu chậm rãi đầy áp bức. Vóc dáng sừng sững một mét chín mươi của anh trong không gian khép kín này tạo nên một áp lực vô hình, hoàn toàn bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé của thỏ con vào lòng. Pheromone mùi tuyết tùng của anh vốn dĩ đã lạnh lẽo, trầm mặc nay bỗng trở nên nồng đậm một cách bất thường, mang theo sự vội vã, dồn dập và tính hung hãn muốn nuốt chửng vạn vật. Sự áp chế của tin tức tố khiến không khí trong xe như đặc quánh lại, lạnh toát đến thấu xươ/ng. Nhận ra sự bất ổn của Alpha định mệnh, hương hoa trà tự nhiên trên cơ thể Bạch Ân Hy như một phản xạ tự nhiên mang tính xoa dịu của một Omega cấp S, khẽ khàng bộc phát ra ngoài. Mùi hương thanh khiết, ngọt dịu và mềm mại ấy len lỏi vào từng thớ không khí, quấn quýt lấy mùi tuyết tùng gai góc, cố gắng làm dịu đi con thú dữ đang chực chờ bùng n/ổ trong huyết quản của người đàn ông.
Sự hòa quyện hoàn hảo của hai loại tin tức tố định mệnh làm bùng lên một ngọn lửa mờ ám, th/iêu đ/ốt chút lý trí sót lại của vị tổng tài. Đôi mắt chim ưng sắc bén của Kỷ Hành Chu đột ngột tối sầm lại, sâu hoắm không thấy đáy. Anh bất ngờ thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Bạch Ân Hy còn chưa kịp định thần, một bàn tay to lớn, vững chãi của anh đã vươn ra, dứt khoát siết ch/ặt lấy vòng eo mảnh mai mảnh khảnh của cậu, dùng một lực đạo vừa vặn nhưng không thể kháng cự, kéo mạnh thân hình cậu về phía mình. Toàn bộ cơ thể mềm mại của Ân Hy lập tức dán ch/ặt vào vòm ngựk rộng lớn, cứng cáp của anh.
Kỷ Hành Chu chống một tay khác lên thành ghế phía sau đầu cậu, triệt để giam giữ thỏ con vào giữa lồng ngựk vững chãi và khoảng không gian riêng tư của chính mình. Anh cúi thấp đầu, gương mặt anh tuấn, sắc sảo áp sát đến mức chóp mũi hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau. Hơi thở rực nóng, mang theo mùi tuyết tùng nồng đậm phả thẳng lên làn da nh.ạy cả.m của cậu. Anh nhìn chằm chằm vào bờ môi nhuận hồng, mọng nước đang khẽ run lên vì k/inh h/oàng và ngơ ngác của cậu, thanh âm khàn đặc, trầm thấp vang lên, mang theo sự gợi cảm tột cùng.
"Tôi vì em mà tổn thất một hạng mục lớn của tập đoàn, xử lý kẻ đá/nh em... Thư ký Bạch, em tính lấy cái gì để đền đáp cho tôi đây, hửm?"
Bạch Ân Hy trong tư thế bị giam cầm hoàn toàn cảm thấy toàn thân như nhũn ra, hô hấp trở nên dồn dập, lồng ngựk phập phồng dữ dội vì căng thẳng và ngượng ngùng. Khoảng cách quá gần khiến cậu có thể nhìn rõ từng sợi mi, cảm nhận được từng nhịp đ/ập mạnh mẽ từ tim đối phương. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu lóng ngóng, không biết trốn vào đâu, đành phải chống trước áo sơ mi màu xanh đen cao cấp của anh, khiến chiếc mịn màng hằn lên những nếp nhăn lộn xộn.
Ánh mắt phượng trong veo, ngập tràn sự thẹn thùng phối hợp cùng làn da một bên má vẫn còn hơi ửng đỏ vì tổn thương, khiến cậu trông giống như một đóa trà trắng mỏng manh dính đầy sương sớm, kí/ch th/ích mạnh mẽ d/ục v/ọng muốn b/ắt n/ạt rồi lại muốn che chở của một Alpha. Bạch Ân Hy khẽ mím môi, nhìn tay của anh đang áp trên eo cậu đầy nóng bỏng.
Sự im lặng mờ ám kéo dài trong vài giây khiến bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Ân Hy r/un r/ẩy, hàng mi dài cong vút chớp chớp, cậu lấy hết can đảm ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của anh, giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại như làm nũng, mang theo hương vị ngọt ngào khôn tả.
"Kỷ tổng... ngài muốn em đền đáp thế nào ạ? Em... bây giờ em đã là thư ký của ngài rồi, sau này ở công ty, em sẽ cố gắng làm việc thật tốt, giúp ngài xử lý lịch trình, không để ngài phải bận tâm có được không?"
Lời giải thích ngây ngô, thánh thiện không một chút tạp niệm của thỏ con rơi vào tai Kỷ Hành Chu, giống như một dòng suối trong lành len lỏi vào trái tim vốn dĩ lạnh giá, đầy rẫy những toan tính thương trường của anh. Nhìn bờ môi nhỏ nhắn đang mấp máy phân trần, cổ họng Kỷ Hành Chu bất giác khô khốc. Bản năng đ/ộc chiếm bẩm sinh gào thét trong tâm trí, anh không muốn bất kỳ ai khác nhìn thấy vẻ mặt này của cậu, càng không muốn mùi hương hoa trà tinh khiết này bị vẩn đục bởi thế giới ngoài kia.
Anh siết ch/ặt vòng eo cậu thêm một chút, ghé sát đôi môi mỏng sát vào vành tai nh.ạy cả.m đang đỏ bừng lên như muốn nhỏ giọt của cậu, khàn giọng tuyên bố chủ quyền tuyệt đối.
"Lời hứa này, tôi ghi nhận. Nhớ kỹ, từ nay về sau, ở Kỷ Thị hay ở bất kỳ nơi nào tại Tinh Cầu này, em là người dưới trướng của Kỷ Hành Chu tôi. Kẻ nào dám động vào một sợi tóc của em, tôi sẽ bắt cả gia tộc chúng phải biến mất."
Câu nói mang theo sự dung túng vô bờ bến và quyền lực ngút trời của vị đỉnh cấp Alpha khiến trái tim Bạch Ân Hy hoàn toàn lỡ nhịp. Cậu quên cả việc phản kháng, chỉ biết ngơ ngác tựa đầu vào hõm cổ ấm áp của anh, tận hưởng sự che chở bao bọc đầy an toàn mà người đàn ông mang lại.
Chiếc Maybach lướt đi mượt mà rồi từ từ giảm tốc độ, nhẹ nhàng rẽ qua cổng lớn bằng sắt mỹ thuật uy nghiêm của biệt thự Doãn gia. Ánh đèn xe quét qua khoảng sân vườn ngập tràn hoa hồng đang lay động trong gió đêm.
Khi xe dừng hẳn trước sảnh chính, Kỷ Hành Chu dù vô cùng lưu luyến nhưng vẫn chậm rãi buông lỏng vòng tay, trả lại sự tự do cho thỏ con. Anh nhìn cậu nhúc nhích điều chỉnh lại tư thế, ánh mắt lại khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng ánh lên sự nhu hòa hiếm thấy. Trước khi Bạch Ân Hy mở cửa bước xuống xe, Kỷ Hành Chu vươn bàn tay to lớn, tự tay chỉnh lại cổ chiếc áo khoác vest vẫn đang khoác trên người cậu, cẩn thận kéo khóa áo lên một chút để giữ ấm, rồi trầm giọng dặn dò.
"Ngày mai em ở nhà nghỉ ngơi, khi nào vết sưng trên mặt tan hẳn thì hãy đến công ty. Không cần đến sớm, lịch trình của tôi mấy ngày này không nhiều?"
Bạch Ân Hy ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt phượng cong cong thành một nụ cười dịu dàng.
" Vâng, em biết rồi ạ. Kỷ tổng về cẩn thận, chúc ngài ngủ ngon."
Cậu ôm chiếc áo vest bản to bên mình, nhanh chóng bước xuống xe, rảo bước đi vào trong căn biệt thự ấm áp.
Bước vào phòng ngủ rộng lớn của mình, Bạch Ân Hy cẩn thận khép cửa lại, cách biệt hoàn toàn với màn đêm lạnh lẽo bên ngoài. Cậu đặt chiếc áo vest đen của Kỷ Hành Chu lên chiếc ghế lụa bên cạnh giường, rồi chậm rãi đi đến trước chiếc gương lớn ở góc phòng. Ánh đèn phòng ngủ màu trắng kem dịu nhẹ buông xuống, phản chiếu bóng hình thanh tú của cậu Omega cấp S.
Bạch Ân Hy vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm lên một bên má vẫn còn hơi nhói nhẹ từ cái t/át của Lâm Tước Gia chiều nay. thở dài nhìn gương, không biết khi nào mới hết đây.
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook