Là Beta Thì Sao

Là Beta Thì Sao

Chương 5

16/09/2025 15:45

Sợ anh bất chợt quyết định bắt tôi đi theo, tôi đành dỗ dành: "Công ty còn bao việc phải xử lý, em không thể rời đi được. Anh chỉ đi một hai ngày thôi mà, lẽ nào em trốn mất?"

Vừa thốt câu cuối, tôi bỗng gi/ật mình. Khóe mắt vô thức ươn ướt.

Thấy Lục Thiếu Trạch nghi hoặc nhìn mình, tôi vội úp mặt vào ngựk anh che giấu tầm mắt. Tay vỗ nhẹ lưng anh dỗ dành: "Thôi nào, đừng hư nữa. Em sẽ đợi anh về."

Lục Thiếu Trạch có lẽ đã bị tôi dỗ ngon dỗ ngọt, ít nhất là trước khi lên máy bay không còn gây khó dễ nữa. Nhìn bóng anh khuất dần ở cổng máy bay, tôi quay về thu xếp hành lý.

Đồ đạc của tôi chất đầy biệt thự, nhưng cuối cùng chỉ xếp vừa một vali nhỏ. Sau khi hoàn tất, tôi để đơn xin nghỉ việc trên bàn làm việc của anh.

Quay nhìn căn nhà chúng tôi đã sống gần sáu năm, lòng dâng trào bao kỷ niệm ngọt ngào.

Nhưng... rốt cuộc tôi không phải mối lương duyên của anh.

Thở dài, tôi đóng sầm cánh cửa lại, bước đi không ngoảnh mặt.

Tôi đương nhiên không đến công ty mà Lục gia chủ nói. Sau bao năm tích cóp, tôi định đi vòng quanh thế giới rồi tìm nơi mình thích định cư.

Nhưng vừa tới sân bay, tôi đã thấy bầu không khí kỳ quái khó tả. Giữa tháng sáu mà người tôi toát mồ hôi lạnh, như có vạn con mắt đang dõi theo sau lưng.

Liếc quanh nhưng chẳng thấy ai để ý mình. Hít sâu một hơi, linh tính mách bảo điều chẳng lành, nhưng khi nghe thông báo lên máy bay vẫn không có trục trặc gì, lòng tôi dần yên ổn.

Thế nhưng lúc chuẩn bị lên máy bay, mấy vệ sĩ áo đen từ đâu xuất hiện vây quanh. Người đứng đầu quá đỗi quen thuộc - đội trưởng bảo vệ của Lục Thiếu Trạch.

"Lục thiếu gia muốn nói chuyện với Chu thiếu gia."

Tình hình đã quá rõ ràng. Chuyến công tác nước ngoài chỉ là trò lừa. Lục Thiếu Trạch đã biết kế hoạch đào tẩu của tôi, cố ý cho tôi cơ hội để xem tôi có thực sự bỏ đi.

Chả trách hôm đó anh kỳ lạ thế, còn tôi ngỡ do kỳ nh.ạy cả.m sắp đến nên đa nghi.

Đám vệ sĩ dẫn tôi vào phòng chờ VIP. Lục Thiếu Trạch nhắm mắt ngồi trên ghế sofa, chậm rãi mở mắt khi nghe tiếng động. Ánh mắt lạnh băng liếc qua khiến tôi rùng mình.

Một cái vẫy tay, đám vệ sĩ lập tức lui ra. Chưa kịp nói gì, Lục Thiếu Trạch đã áp sát, dùng răng nanh cào nát da sau gáy tôi. Giọng anh lạnh như băng: "Cưng à, có phải vì anh không đá/nh dấu được nên em mới quên mình thuộc về ai?"

Toàn thân lạnh toát, tôi rên lên: "Lục Thiếu Trạch, anh đừng thế. Em xin anh..."

Tôi khiếp nhất cảnh Lục Thiếu Trạch cố đá/nh dấu mình.

Tôi không phải Omega, anh không thể đá/nh dấu. Nhớ lần đầu anh mất kiểm soát trong kỳ nh.ạy cả.m, sau gáy tôi bị cắn nát th!t chảy m/áu.

Danh sách chương

5 chương
16/09/2025 15:45
0
16/09/2025 15:45
0
16/09/2025 15:45
0
16/09/2025 15:45
0
16/09/2025 15:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mẹ chồng nung chảy khóa vàng tôi mua cho con trai để đúc bộ trang sức cưới cho em chồng, tôi không cãi vã mà lập tức mua cho con gói bảo hiểm 300 triệu mỗi năm, người thụ hưởng là chính tôi.

Chương 15

2 phút

Trước ngày cưới, nhà trai đem toàn bộ tài sản đi công chứng tiền hôn nhân. Tôi không nói nửa lời, chỉ đăng một dòng trạng thái: Cảm ơn bố mẹ đã tặng thêm 4 căn hộ cao cấp ở Bắc Kinh cho con.

Chương 17

6 phút

Lỡ Nhịp: Cuộc Hôn Nhân Hợp Đồng Với Giáo Sư

Chương 21

10 phút

Omega phải lòng tôi rồi

Chương 12

11 phút

Em vợ biển thủ công quỹ, mẹ vợ lại ép tôi gánh tội thay?

Chương 17

15 phút

Kết hôn theo thỏa thuận, ba đứa trẻ chào đời đúng hẹn

Chương 17

29 phút

Tốt nghiệp bị bạn trai chia tay, năm năm sau anh ta trở thành tổng tài của tôi

Chương 15

32 phút

Đến khi chú chó chăn cừu Đức bị an tử, tôi mới hiểu được ám hiệu

Chương 16

36 phút
Bình luận
Báo chương xấu