Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cam Mười Tú
- Con Đường Xác Sống
- Chương 10
06. Lòng người
Chúng tôi cuối cùng cũng chia được vài chai nước và chút thức ăn, chỉ là lại có thêm một đứa trẻ.
Trong phòng im lặng đến ngột ngạt, không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ uống nước. Cậu bé là con trai của bà chủ tiệm tạp hóa, vẫn còn học tiểu học, mới mười tuổi. Chúng tôi gọi cậu bé là Tiểu Lợi.
Những thứ này… đều là đổi bằng mạng người.
Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là người cao thượng. Nếu đến lúc cần thiết, có lẽ tôi vẫn sẽ chọn bỏ mặc người khác để bản thân được sống. Vì tôi cũng chỉ là con người, tôi chỉ muốn sống tiếp mà thôi. Những người không liên quan với tôi, vốn chẳng có ý nghĩa gì cả.
Khi chúng tôi xuống tới cửa sau siêu thị trong khu chung cư, đám đàn ông kia hỏi có muốn nhập bọn không. Chúng tôi gật đầu.
Thế là giữa tiếng cười the thé của đám x/ác sống ngoài cổng sắt, bọn họ đ/ập tung cửa sau siêu thị. Bà chủ bị một gã đàn ông to lớn túm tóc kéo ra ngoài, ngã ngồi xuống đất vô cùng chật vật.
Trên người bà vẫn còn buộc chiếc tạp dề đỏ, bên trên in hình quảng cáo giảm giá. Tiểu Lợi chạy tới ôm lấy chân người đàn ông kia, van xin đừng đá/nh mẹ mình.
Người kia chẳng để ý, gạt tay cậu bé ra rồi mặc kệ hai mẹ con. Một đám người ào vào siêu thị, cư/ớp sạch nước và thức ăn mang ra ngoài, chia đều ngay trước tiếng c/ầu x/in tuyệt vọng của bà chủ.
“Xin mọi người đó, chỗ hàng này tôi v/ay tiền nhập về mà! Dịch vừa hết tôi còn phải sống nữa chứ! Chồng tôi mất rồi, tôi còn phải nuôi con trai một mình… Xin mọi người, để lại cho tôi một ít thôi cũng được…”
Bà chủ quay sang phía chúng tôi, giọng nghẹn lại: “Tiểu Tông! Con nói giúp cô với… đừng lấy hết mà… ít nhất để lại cho cô chút gì đi… coi như làm việc tốt…”
Tôi muốn nói gì đó rồi lại thôi, đứng chần chừ không tiến lên nổi.
Không mở cửa siêu thị là lựa chọn của bà ấy. Còn chúng tôi đói đến phát đi/ên, lấy thức ăn cũng chỉ là bản năng sinh tồn.
Tôi vừa định mở miệng thì bị một người phụ nữ bên cạnh kéo ra phía sau.
“Bà chủ, giờ còn nói gì mà phát thiện tâm? Lúc đầu tôi tận mắt thấy có người đ/ập cửa c/ầu x/in bà c/ứu cô ấy. Con bé đó còn trẻ như vậy, chẳng phải bà cũng không mở cửa, để nó bị cắn ch*t ngay trước mắt sao?”
Một người đàn ông khác cũng hùa theo: “Đúng đó! Sống với nhau bao nhiêu năm, lúc đầu tụi tôi muốn m/ua đồ bà còn khóa cửa. Giờ không trả tiền nữa thì bà lại khóc lóc cho ai xem?”
“Phải rồi, hàng xóm bao năm ai mà chẳng giúp đỡ bà. Biết chồng bà mất nên cuộc sống khó khăn. Kết quả tới lúc quan trọng thì bà lại ích kỷ như vậy.”
Cả người bà chủ như bị rút sạch sức lực, ngồi bệt dưới đất, ánh mắt trống rỗng.
Đám đàn ông bày bánh mì, xúc xích và nước ra khoảng đất trống trong khu chung cư rồi bắt đầu chia đều theo đầu người.
Đơn Manh đứng một bên, vẻ không đành lòng. Cô ấy bước tới đỡ bà chủ dậy, lại bị một bàn tay nhỏ đẩy mạnh vào bụng, suýt nữa đứng không vững.
Tiểu Lợi dang hai tay chắn trước mặt mẹ. Thân hình nhỏ bé của cậu bé hoàn toàn không che nổi bà chủ, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Xuống nhận đồ ăn có khoảng hơn bốn mươi người. Nghĩ kỹ mới thấy khu chúng tôi là khu cũ, nhiều người làm giáo viên, thứ Bảy nghỉ nên vẫn ở nhà. Dù xảy ra chuyện cũng phần lớn trốn trong phòng.
Mỗi người đều được chia nước và thức ăn, chỉ là số lượng có hạn. Mỗi người khoảng mười chai nước cùng ít bánh mì và đồ ăn vặt. Vì mất điện không nấu được nên đồ ăn nhanh không được tính vào.
Thế nhưng ngay sau khi chia xong thức ăn, bà chủ đột nhiên đứng dậy. Bà ghé sát tai Tiểu Lợi nói gì đó rồi bước tới phía sau người đàn ông cầm đầu.
Người kia quay đầu nhìn thấy bà, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng phức tạp, vừa áy náy vừa bất lực lại xen lẫn cảm kích.
Bà chủ chìa tay ra: “Phần của tôi đâu?”
Người đàn ông lập tức hiểu ý bà là đồng ý chia đều. Anh ta vội vàng đặt nước và thức ăn xuống trước mặt bà, liên tục nói ban nãy thái độ không tốt, còn thề rằng sau này mọi chuyện qua đi nhất định sẽ trả lại tiền.
Bà chủ bảo Tiểu Lợi ôm đống đồ đi theo mình. Chỉ nghe bà nói một câu: “Không cần nữa.”
Rồi quay người đi vào siêu thị.
Trong lòng chúng tôi ngổn ngang đủ loại cảm xúc. Đống đồ trong tay như nóng rẫy. Không ngờ đến tận thế thật sự, chúng tôi không phải người c/ứu thế, mà là đám cư/ớp gi/ật thức ăn.
Mọi người dần tản đi, còn bàn tính sau này sẽ góp tiền bồi thường cho bà chủ.
Nhưng đúng lúc ấy, trước cửa siêu thị lại vang lên tiếng hét thất thanh của trẻ con.
Đám đàn ông cầm d/ao lao tới. Chỉ thấy bà chủ mở cửa trước siêu thị, tự tay dắt Tiểu Lợi đi ra ngoài đường. Mấy con x/ác sống đang mỉm cười tiến về phía hai mẹ con.
Tiểu Lợi h/oảng s/ợ khóc òa lên. Cậu bé không hiểu vì sao vừa rồi mẹ còn đút nước cho mình uống, giây tiếp theo lại kéo ch/ặt tay mình bước vào địa ngục.
Bà chủ lẩm bẩm rằng tất cả đã mất hết rồi, không thể bắt đầu lại được nữa.
Tiểu Lợi khóc nức nở nhìn mẹ mình, chỉ thấy bà mỉm cười với con trai.
“Xin lỗi con… mẹ chẳng còn gì nữa rồi.”
Đám đàn ông siết ch/ặt d/ao, nhìn nhau vài giây rồi như hạ quyết tâm, lao ra đường ch/ém ngã mấy con x/ác sống, dốc hết sức kéo Tiểu Lợi trở lại.
Bà chủ lại bị một con x/ác sống nấp sau xe lao tới cắn vào cổ. M/áu tươi lập tức phun ra, b/ắn đầy lên mặt Tiểu Lợi. Cậu bé sợ đến mức nhất thời chẳng biết phải khóc hay hét.
M/áu trào ra nơi khóe miệng bà chủ. Bà chậm rãi bị con x/ác sống đ/è xuống đất cắn x/é, thế nhưng trên mặt lại hiện lên nụ cười như được giải thoát.
Tiểu Lợi như ch*t lặng, không khóc cũng không nói, để mặc Chu Tử Duệ cõng mình quay về phòng. Vì ai trong khu cũng hiểu rõ, thức ăn được chia vốn đã ít, chẳng ai muốn gánh thêm trách nhiệm chăm sóc con trai bà chủ.
Ngoài con phố trước cổng chung cư chỉ còn một con x/ác sống đang lang thang. Lúc này nó đang cúi trên th* th/ể bà chủ mà cắn x/é.
Mãi tới hoàng hôn, tiếng nhai nuốt bên ngoài mới ngừng lại.
Vương Hiên nhìn Tiểu Lợi đang co ro trong góc sofa rồi ra hiệu gọi chúng tôi lại gần.
Anh ấy hạ giọng nói: “Thấy chưa, bà chủ không biến thành x/ác sống. Bà ấy không còn khát vọng sống nữa nên không chuyển hóa. Bà ấy thật sự muốn ch*t.”
Trong phút chốc, tất cả đều c/âm lặng.
Mãi tới khi tôi khẽ nói: “Là chúng ta ép ch*t bà ấy.”
Chu Tử Duệ vỗ vai tôi, nhỏ giọng an ủi: “Chị à, không phải lỗi của chị.”
Không… ai trong chúng tôi cũng có lỗi.
Trong ngày tận thế đầy hiểm nguy này, muốn sống sót thì không thể không phạm sai lầm. Chẳng ai có thể giữ đôi tay sạch sẽ mà sống tới cuối cùng được.
Điều tôi sợ nhất là rồi sẽ có ngày mình trở thành một con quái vật lạnh lùng vô cảm, bất chấp mọi th/ủ đo/ạn. Giống như đám x/ác sống kia, không cảm xúc, cũng chẳng biết đ/au đớn.
Có lẽ ban đầu tôi còn cảm thấy áy náy, nhưng tôi đã nhận ra cảm giác ấy đang dần biến mất, kể từ lúc tôi không nhắc người phụ nữ ngoài đường đừng mở cửa xe.
Tôi đang trở nên lạnh nhạt hơn.
Đơn Manh đưa nước cho Tiểu Lợi. Cậu bé chỉ ngẩng đầu nhìn cô ấy một lúc rồi lại cúi xuống im lặng.
Đơn Manh hỏi chúng tôi phải làm sao. Trẻ con vốn thể lực yếu, lại vừa trải qua chuyện như vậy, không thể không ăn uống được.
Chu Tử Duệ ngồi xuống bên cạnh Tiểu Lợi. Cậu tháo chiếc dây chuyền của mình đưa tới trước mặt thằng bé.
“Em mặc áo Ultraman, chắc thích Ultraman lắm đúng không? Ultraman nói với anh rằng em là một đứa trẻ rất dũng cảm, nên cậu ấy muốn ở bên em một lúc. Em đồng ý không?”
Đúng là trạch nam rất hiểu trẻ con thích gì.
Tiểu Lợi gật đầu, nhận lấy dây chuyền của Chu Tử Duệ rồi cầm ngắm thật lâu.
Đến lúc nửa đêm buông xuống, Cậu bé mới bắt đầu bật khóc khe khẽ.
“Tiểu Manh… mình cảm thấy mình thay đổi rồi. Mình bỗng thấy bản thân cũng không quá đáng lắm. Mình đâu có ép bà chủ, mình chỉ muốn có chút thức ăn thôi… nhưng cuối cùng lại gián tiếp hại ch*t bà ấy.”
Tôi ôm lấy eo Đơn Manh. Cô ấy cao hơn tôi khá nhiều, tôi vùi mình trong lòng cô ấy. Cô ấy dịu dàng xoa đầu tôi như một người chị lớn.
“Không sao đâu Tiểu Tông. Chúng ta chỉ là người bình thường thôi. Có thể bảo vệ được bản thân đã là rất giỏi rồi.”
Đêm tối vẫn yên tĩnh như mọi khi. Thành phố ngoài cửa sổ chìm trong bóng đen, giống như đã ngủ say.
Sáng ngày thứ tư.
Khi Vương Hiên mở radio, nội dung phát sóng đột nhiên thay đổi. Bên trong đang phát thông báo c/ứu viện của quân đội.
“Xin mọi công dân kiên nhẫn ở trong nhà. Tối nay thành phố sẽ tiến hành thả vật tư c/ứu trợ tại các khu chung cư. Mong mọi người cố gắng cầm cự tới cuối cùng, chiến thắng nhất định sẽ thuộc về chúng ta.”
“Nhiều chuyên gia virus học nổi tiếng đã tới các thành phố ven biển. Quốc gia đang xây dựng khu an toàn ở miền Tây và vùng Đông Bắc.”
Hai đoạn thông báo lặp đi lặp lại.
Chu Tử Duệ kích động đến mức ôm chầm lấy Vương Hiên, suýt nữa reo lên thành tiếng, lại bị anh ấy gh/ét bỏ đẩy ra.
Tôi lén nhìn Tiểu Lợi, thấy trên mặt cậu bé không có biểu cảm gì khác mới âm thầm thở phào.
Dù sao hôm qua, chỉ vì thức ăn mà mọi người đã khiến bà chủ mất đi ý chí muốn sống.
Vậy mà hôm nay, vật tư c/ứu trợ của chính phủ đã tới rồi.
Chương 17
Chương 6.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook