Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mất Trí Nhớ, Lại Còn Yêu Tôi Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Hơi thở phía sau dần trở nên đều đặn, đều đến mức tôi nghi ngờ gã này đã ngủ gục dựa vào người tôi.

“Này, muốn ch*t thì đừng ch*t trên người tôi, ra ngoài kia có giường đó!”

Cố Tự Minh không đáp lời, đầu cậu ta dựa vào vai tôi, cọ cọ thân mật như một chú cún con, sợi tóc lướt qua cổ khiến tôi ngứa ran.

“Cố Tự Minh! Đừng có cọ nữa, buông tôi ra!”

“Buông ra? Không được, lỡ làm chú rể của em bị thương thì hạnh phúc nửa đời sau của em biết trông cậy vào ai đây.”

“Ai là chú rể của cậu? Đậu má đừng có nói nhảm, buông ra ngay!”

Tôi dùng hết sức đẩy bàn tay Cố Tự Minh đang khóa ch/ặt eo mình, nhưng hoàn toàn vô dụng, hình như toàn bộ sức lực của cậu ta đều dồn vào tôi rồi. Đậu má, thật bất lực!

Bản thân cậu ta không để ý đến sự đi/ên tiết của tôi, vẫn tiếp tục cọ cọ sau lưng tôi, cuối cùng tìm được vị trí ưng ý rồi áp sát vào.

“Ư!”

Cảm giác mềm mại từ tuyến thể truyền thẳng đến tim như một luồng điện, tôi giãy giụa nhưng bị cậu ta ôm ch/ặt hơn. Cảm giác ấy tiếp tục lướt quanh tuyến thể, hương hoa lay ơn bao trùm lấy tôi, tôi nghe thấy hơi thở hỗn lo/ạn của chính mình, tinh thần gần như sụp đổ.

“Anh à, chỗ này thơm quá, em muốn cắn một miếng.”

Tôi gi/ật mình, đầu óc choáng váng cuối cùng cũng lấy lại chút lý trí.

“Hừ, đồ chó... đủ rồi đấy, không phải muốn xem tôi...cậu thắng rồi, buông tôi ra đi.”

Cố Tự Minh hoàn toàn không nghe, cậu ta như con mèo phê bạc hà, li/ếm láp miếng th!t mềm đó rồi ngậm trọn vào miệng.

“Cố Tự Minh!”

Pheromone thoát ra trong chớp mắt, sức lực như bị rút cạn, chân tôi mềm nhũn, chưa kịp tụt xuống đã bị Cố Tự Minh đỡ lấy, ép tôi dựa vào người cậu ta.

Người phía sau thở dài, hương thơm của hoa lay ơn và hoa d/âm bụt đỏ hòa quyện rồi nhanh chóng bị hoa lay ơn áp đảo. Cố Tự Minh không muốn để lọt bất kỳ chút pheromone nào, cậu ta muốn giữ lại tất cả rồi nuốt vào cơ thể, như thể làm vậy có thể hòa làm một với chủ nhân của mùi hương ấy.

Tôi cảm thấy mình như hạt lạc đang bị ép dầu, tuyến thể bị Cố Tự Minh ngh/iền n/át đi nghiền lại để vắt kiệt pheromone còn sót.

Như thế vẫn chưa đủ, răng nanh sắc nhọn của cậu ta như muốn đ/âm xuống. Toàn thân tôi bủn rủn, cúi đầu để lộ cổ chịu trận, nghĩ có lẽ cậu ta chỉ đ/au đầu và cần thêm pheromone để xoa dịu.

Nhưng miệng vẫn không chịu thua: “Cố Tự Minh, cậu dám đá/nh dấu tôi, tôi gi*t cậu!”

Giọng nói khàn khàn cùng vẻ mặt đầm đìa nước mắt của tôi chẳng có chút u/y hi*p nào, thế mà Cố Tự Minh lại dừng lại.

Cậu ta quay ra trước mặt tôi, lau khô nước mắt rồi cúi xuống vác tôi lên, đặt tôi trở lại giường, bản thân cũng áp sát theo.

Tôi hoảng hốt kêu lên: “Cậu định làm gì?”

“Chỉ ngủ thôi mà, anh tưởng em định làm gì?”

“Đậu má, tốt nhất là vậy!”

Danh sách chương

5 chương
24/10/2025 22:35
0
24/10/2025 22:35
0
24/10/2025 22:35
0
24/10/2025 22:35
0
24/10/2025 22:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

1 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

1 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

1 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

1 giờ

Trước khi xưởng bảo dưỡng xe khách cũ ở Hoa Liên di dời, cô cùng em chồng cũ truy tìm mười hai phiếu nghiệm thu phanh bị mở lại.

Chương 12

1 giờ

Trước khi lò thủy tinh cổ ở Tân Trúc tắt lửa, anh cùng em họ truy tìm mười ba tấm kính màu nhà thờ bị đánh tráo số hiệu.

Chương 13

1 giờ

Trước khi phòng thí nghiệm trà cổ Nam Đầu di dời, cô cùng cộng sự cũ truy tìm mười hộp mẫu trà cây mẹ bị tráo nhãn.

Chương 10

1 giờ

Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 17

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu