Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong những tháng đầu sau khi chính thức quay lại, Hạ Trầm từng ốm một lần. Không nặng, chỉ sốt. Lâm Tự đến căn hộ của anh, thấy trên bàn đầy th/uốc.
“Đã uống chưa?”
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Không biết uống loại nào.”
Lâm Tự nhìn anh. “Anh ba mươi hai tuổi rồi.”
“Ừ.”
“Không phải ba tuổi.”
“Anh biết.”
“Vậy tự đọc hướng dẫn.”
Hạ Trầm ngồi trên sofa, mắt đỏ vì sốt. “Em không chăm anh à?”
“Không.”
Lâm Tự quay vào bếp. Hạ Trầm ngồi ngoài phòng khách thật sự tự đọc hướng dẫn. Cậu nghe tiếng bóc vỉ th/uốc, bỗng nhớ đến trước đây: mỗi lần Hạ Trầm b/ệnh, cậu gần như không ngủ, đo nhiệt độ, m/ua th/uốc, hủy việc.
Bây giờ Lâm T/ự v*n nấu cháo, nhưng sáng hôm sau cậu vẫn đi họp. Hạ Trầm cũng không giữ.
Trước khi cậu đi, anh chỉ nói: “Lái xe cẩn thận.”
Lâm Tự từng nghĩ như vậy là đủ.
Một tháng sau, Lâm Tự nhận được lời mời cho một dự án hợp tác quốc tế kéo dài bảy tháng. Đây là cơ hội rất tốt, tốt đến mức Trương Mạn đọc xong thư mời chỉ hỏi một câu: “Đi không?”
Lâm Tự chưa trả lời ngay.
Tối ấy, cậu nói với Hạ Trầm. Anh đang đứng trong bếp c/ắt táo, nghe xong chỉ đáp: “Đi đi.”
Lâm Tự nhìn anh. “Anh không muốn em ở lại?”
“Muốn.”
Động tác của Hạ Trầm không dừng. Anh c/ắt nốt miếng táo cuối cùng rồi đặt d/ao xuống. “Nhưng em nên đi.”
“Anh không sợ bảy tháng?”
“Có.”
“Vậy còn bảo em đi?”
Hạ Trầm đẩy đĩa táo sang phía cậu. “Bảy tháng rồi em sẽ về.”
“Anh chắc?”
“Không.” Anh cười. “Nhưng em vẫn nên đi.”
Lâm Tự nhìn người trước mặt một lúc rất lâu. Có một thời gian cậu từng mong Hạ Trầm nói với mình như thế, mong anh biết phân biệt giữa việc muốn một người ở lại và việc có quyền giữ người đó lại. Bây giờ Hạ Trầm thật sự làm được, nhưng không hiểu sao lòng cậu vẫn không hoàn toàn nhẹ đi.
Đêm ấy, sau khi Hạ Trầm ngủ, Lâm Tự mở lịch trình sáu tháng tới của anh.
Mùa giải thưởng. Phim mới. Quảng bá. Một dự án anh đã chờ rất lâu.
Lâm Tự nhìn lịch rất lâu rồi nghĩ: Hay mình xin lùi dự án ba tháng?
Ý nghĩ xuất hiện tự nhiên đến mức ban đầu cậu không nhận ra có gì không đúng.
Một tuần sau, Lâm Tự từ chối buổi gặp với một nhà đầu tư. Tống Kiều tình cờ biết chuyện, đặt kịch bản xuống rồi hỏi: “Tại sao?”
“Hôm đó Hạ Trầm có lễ trao giải.”
“Cậu ấy bảo cậu đi?”
“Không.”
“Cậu ấy cần cậu ở đó?”
Lâm Tự không trả lời.
Tống Kiều nhìn cậu. “Vậy cậu bỏ buổi gặp vì cái gì?”
Lâm Tự không biết.
Cô không nói thêm. Chỉ trước khi đi, Tống Kiều hỏi: “Cậu có nhận ra gần đây trước khi quyết định chuyện gì, cậu đều xem lịch Hạ Trầm không?”
Câu hỏi ấy ở lại rất lâu.
Từ hôm đó, Lâm Tự bắt đầu để ý. Trước khi nhận việc, cậu kiểm tra lịch Hạ Trầm; trước khi nói chuyện khó chịu, cậu cân nhắc xem hôm nay anh có mệt không; có thời gian rảnh, phản ứng đầu tiên là nghĩ đến anh.
Không ai yêu cầu. Hạ Trầm thậm chí còn ủng hộ cậu.
Nhưng những thói quen cũ vẫn trở về.
Lâm Tự quyết định thử thay đổi.
Tối thứ Sáu, nhóm bạn cũ hẹn nhau uống rư/ợu. Cậu nhận lời, cố tình không kiểm tra lịch của Hạ Trầm, cũng không hỏi anh có bận hay không. Đến quán, Lâm Tự tắt màn hình điện thoại rồi úp xuống bàn.
Tống Kiều ngồi đối diện, liếc cậu một cái. “Quyết tâm thế?”
“Uống rư/ợu đi.”
Buổi tối diễn ra khá vui. Đến gần mười giờ, bên ngoài đổ mưa. Lâm Tự vô thức nhìn ra cửa sổ.
Hôm nay Hạ Trầm quay ngoại cảnh.
Cậu nhớ rất rõ.
Điện thoại vẫn nằm úp trên bàn. Lâm Tự cầm lên rồi lại đặt xuống, mười phút sau lại cầm. Không có tin nhắn.
Hạ Trầm không cần cậu.
Nhưng đến mười giờ rưỡi, Lâm T/ự v*n nói mình mệt và rời đi trước. Cậu lái xe về, đến nửa đường mới nhận ra mình đang đi theo hướng trường quay.
Lâm Tự dừng xe bên đường.
Mưa đ/ập lên kính, những vệt nước nối nhau trượt xuống, làm ánh đèn ngoài phố méo đi. Cậu ngồi yên rất lâu, bàn tay vẫn giữ vô lăng, cuối cùng mới quay đầu về nhà.
Ngày hôm sau, Hạ Trầm hỏi: “Tối qua vui không?”
“Ừ.”
“Uống nhiều?”
“Không.”
Hạ Trầm không biết chuyện gì đã xảy ra. Anh chỉ đưa cho Lâm Tự một cốc nước.
Lâm Tự cầm lấy, không hiểu sao lại thấy mệt.
Cậu thử lần thứ hai.
“Tuần này em muốn ở một mình.”
Hạ Trầm khựng lại. “Có chuyện gì?”
“Không.”
“Anh làm gì sai?”
“Không.”
Hạ Trầm im lặng một lúc. “Được.”
Anh thật sự không làm phiền. Không gọi, không đến, chỉ buổi sáng ngày đầu tiên gửi một tin nhắn.
Nhớ ăn sáng.
Sau đó không còn gì nữa.
Lâm Tự có ba ngày hoàn toàn thuộc về mình. Cậu đi làm, gặp bạn, xem phim, tối về đọc kịch bản. Nhưng ngày thứ hai, cậu vẫn vô thức mở tin tức xem Hạ Trầm hôm nay ở đâu. Ngày thứ ba, khi nhận một lời mời làm việc, cậu vẫn nhìn lịch trước. Ngày thứ tư, Lâm Tự nhận ra mình đã để trống cuối tuần vì đó là ngày Hạ Trầm nghỉ.
Không ai giữ cậu. Không ai bảo cậu phải chờ.
Lâm Tự ngồi trong căn phòng yên tĩnh, lần đầu tiên thật sự sợ.
Một tối, Hạ Trầm đến muộn bữa ăn hai mươi phút. Anh vừa vào cửa đã nói: “Xin lỗi, đường tắc.”
Lâm Tự đáp: “Không sao.”
Hai chữ ra khỏi miệng, cậu dừng lại.
Hạ Trầm không nhận ra, nhưng Lâm Tự nhớ. Trước đây, cậu đã nói câu ấy quá nhiều.
Không sao. Anh cứ đi đi.
Không sao. Em hiểu.
Không sao. Em chờ.
Bữa tối hôm ấy, Lâm Tự không ăn được bao nhiêu.
Câu nói cũ trở lại vào một ngày cả hai đều rất mệt. Hạ Trầm có sự kiện, Lâm Tự có cuộc họp, hai người tranh luận vì lịch trình chồng lên nhau. Trong lúc mất kiên nhẫn, Hạ Trầm buột miệng: “Em hiểu anh mà.”
Căn phòng im lặng.
Anh lập tức nhận ra. “Anh xin lỗi.”
Lâm Tự nhìn anh. “Em biết.”
“Anh không có ý…”
“Em biết.”
Hạ Trầm định bước tới.
Lâm Tự lùi lại một bước rất nhỏ.
Cả hai đều thấy.
4
Chương 7
11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook