[Hệ Liệt Thiếu Nữ Địa Sư 18] - NHẶT CỐT SƯ

[Hệ Liệt Thiếu Nữ Địa Sư 18] - NHẶT CỐT SƯ

Chương 25.

18/06/2025 14:49

Dương Nộ Trận có uy lực cực mạnh, ông chú Hai bị những ánh sáng vàng đ/á/nh một hồi, m//áu màu đen trong người ông ấy phun ra ngoài.

Ông ấy hét lên một tiếng rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, chiếc móng vuốt từ giữa bụng duỗi dài ra, bắt đầu từ cổ, sau đó x/é toạc toàn bộ lớp da người trên cơ thể ra.

“A…”

Ông chú Hai lại la hét thảm thiết, ném tấm da người lên trên.

Toàn bộ ánh sáng vàng chiếu vào da người, ông chú Hai lăn lộn rồi lao ra khỏi trận pháp.

“Tà/n nh/ẫn với bản thân quá!”

Nhân lúc ông ta đang lao tới, một mình tôi bay xuống, nhanh chóng lấy ra một lá bùa Linh Thủy, sau đó nghiến răng nghiến lợi, lấy từ trong túi ra cả một chai nước âm dương, đổ lên người ông ta.

Dương Hộ Trận vừa rồi là một loại Kim Trận cực kỳ mạnh, Kim sinh Thủy, có thể kí/ch th/ích hơi nước của bùa Linh Thủy lên mức tối đa, kết hợp với bình nước Âm Dương này, ông chú Hai bỗng chốc giống như bị rưới axit sunfuric, trên người bùng lên những ngọn khói đen, những mảnh vảy lớn từ từ rơi xuống.

“Tranh thủ ông ta đang yếu, lấy mạng ông ta đi, Linh Châu, lên!”

Tôi không dám thả lỏng, vội cầm vũ khí cùng Lục Linh Châu xông lên lần nữa, chẳng bao lâu sau, ông chú Hai nhanh chóng ngã xuống đất, co gi/ật rồi bất động.

Binh dụng thần tốc, đ/á/nh nhau cũng vậy.

Nhân lúc ông chú Hai vẫn chưa hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của thằn lằn, chúng tôi phải giải quyết ông ấy tận gốc với tốc độ nhanh nhất mới có thể giành chiến thắng dễ dàng như vậy.

Sau khi ông chú Hai ngã xuống đất, trên người ông ấy bay ra một mảnh giấy, cũng không biết làm bằng chất liệu gì, màu bạc sáng lấp lánh, bên trên viết một dòng chữ hình th/ù cổ quái.

Trong lúc Lục Linh Châu không để ý, tôi nhanh chóng nhét mảnh giấy vào trong ng/ực.

“Hừ, mệt ch//ết rồi, chúng ta mau rời khỏi cái nơi qu//ỷ quái này đi.”

“Trần Tuấn Triệt phải làm sao đây?”

Giang Hạo Ngôn ấn một bên đầu gối lên lưng Trần Tuấn Triệt, ép ch/ặt cậu ấy xuống đất.

“Thân thể của cậu ấy quá nhiều âm khí, lại còn trúng th/uốc mê của ông chú Hai, th/uốc mê mãi không tan, uống chút m//áu của Lục Linh Châu sẽ không sao nữa.”

Tôi trực tiếp nắm lấy cổ tay của Lục Linh Châu rạ/ch một phát, sau đó lấy m//áu đó lau lên miệng của Trần Tuấn Triệu.

Lục Linh Châu rất tức gi/ận.

“Đồ ngốc nhà cậu, m//áu của cậu là cực âm sinh dương, tương đối ôn hòa, không giống của tôi, quá mạnh rồi, rất dễ gi//ết ch//ết cậu ấy.”

Danh sách chương

4 chương
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8

51 phút

Ông Hoàng Âm Nhạc Theo Đuổi Tôi Lên Gameshow

Chương 6

1 giờ

Vợ Kiến

Chương 9

1 giờ

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

3 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

3 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

3 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

3 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

3 giờ
Bình luận
Báo chương xấu