Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 2: Tôi mới không cần chú lo!

08/04/2026 21:36

Ngày hôm sau là cuối tuần, lúc Khương Miểu ngủ dậy thì Phó Thời Dục đã rời nhà từ bao giờ.

Chuyện ngày hôm trước, vừa là tiệc sinh nhật vừa là trận cãi vã nảy lửa với ba mẹ đã vắt kiệt sức lực của Khương Miểu. Cậu vốn tưởng rằng chuyển sang một chiếc giường lạ sẽ trằn trọc khó ngủ, chẳng ngờ lại đ/á/nh một giấc say nồng đến tận khi trời sáng rực.

Tối qua cậu vẫn chưa kịp nhìn kỹ căn phòng mà Phó Thời Dục chuẩn bị cho mình. Khương Miểu ngồi trên giường đảo mắt nhìn quanh một vòng. Phòng rất rộng, từ trong ra ngoài đều được bài trí ấm áp và đáng yêu, có rất nhiều gấu bông mềm mại nằm rải rác trên giường và ghế sô pha. Phong cách của cả căn phòng này hoàn toàn lạc quẻ với thiết kế chung của nhà họ Phó, rõ ràng là hắn đã cố ý sắp xếp như vậy. Khương Miểu cầm lấy con thỏ bông ngay tầm tay, liếc nhìn một cái rồi vứt xuống, nhỏ giọng hừ một tiếng: "Cứ coi mình như con nít không bằng."

Cậu rời giường đi vệ sinh cá nhân. Trong phòng thay đồ bên cạnh treo đầy quần áo mới chuẩn bị riêng cho cậu. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, cậu tùy tiện thay một bộ đồ rồi đi xuống lầu. Cậu không thấy bóng dáng Phó Thời Dục đâu, chỉ có quản gia chú Hà đang bận rộn ở phòng khách.

Thấy cậu xuống, chú Hà nhiệt tình chào hỏi: "Khương tiên sinh tỉnh rồi ạ?"

Khương Miểu vẫn còn chút không tự nhiên, cậu gật đầu, cẩn thận liếc mắt nhìn quanh một lượt.

Chú Hà nhận ra cậu đang tìm gì, chủ động nói: "Phó tiên sinh đến công ty rồi ạ."

"…… Vâng."

Khương Miểu chợt thấy hối h/ận vì sự bốc đồng ngày hôm qua khi đòi đến nhà Phó Thời Dục. Đáng lẽ cậu nên tìm đại một khách sạn nào đó ở tạm một ngày, rồi thứ hai đi thẳng đến trường, còn hơn là giờ phải ở trong căn nhà xa lạ, mắt lớn trừng mắt nhỏ với người chú quản gia không mấy thân thuộc.

Chú Hà hỏi: "Ngài có đói không, ngài có muốn dùng bữa sáng không ạ?"

Khương Miểu gật đầu: "Dạ có."

Trên bàn ăn, có lẽ nhận ra Khương Miểu đang thẫn thờ, chú Hà vừa múc cháo cho cậu vừa chủ động bắt chuyện: "Nghe nói năm nay ngài học năm thứ ba rồi?"

"Vâng, đại học năm ba, cũng vừa mới khai giảng thôi ạ."

"Ở Đại học Đông Châu sao?"

"Vâng, cháu học ngành Lịch sử Nghệ thuật."

"Lịch sử Nghệ thuật? Ngành đó thú vị lắm đấy. Hồi trẻ tôi cũng rất thích nghệ thuật."

"Thành tích của cháu cũng bình thường thôi ạ... Với lại chuyên ngành này cũng không phải do cháu tự chọn."

Gương mặt Khương Miểu lộ rõ vẻ ủ rũ, chú Hà nhìn một cái là hiểu ngay vấn đề.

Xã hội này luôn coi Omega là phụ thuộc của Alpha, rèn giũa họ trở nên dịu dàng, mềm mỏng, hiểu chuyện và tri thức để sau này trở thành hậu phương vững chắc cho chồng. Vì vậy, trong thời gian đại học, phần lớn Omega đều chủ động hoặc bị động lựa chọn các ngành nhân văn, nghệ thuật, những ngành học thiếu tính cạnh tranh.

Dù những năm gần đây ngày càng có nhiều Omega bắt đầu phản kháng lại định kiến này, nỗ lực dấn thân vào các lĩnh vực như khoa học công nghệ, quân sự vốn thuộc về Alpha, nhưng một Omega có xuất thân như Khương Miểu vẫn bị gia đình bồi dưỡng theo tiêu chuẩn "vợ của một Alpha nào đó".

Và kết quả đúng là như vậy, Khương Miểu thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học đã bị ba mẹ sắp đặt xong hôn sự.

Vì thế chú Hà rất biết ý mà không tiếp tục đề tài này nữa, ngược lại hỏi Khương Miểu: "Hôm nay là cuối tuần, cậu có dự định gì không? Có muốn mời bạn bè tới nhà chơi không? Để tôi bảo dì Chu chuẩn bị trà bánh cho các cậu."

"Tới nhà chơi ạ?" Khương Miểu ngẩng đầu, không chắc chắn hỏi lại: "Đây là nhà chú Phó mà... có được không ạ?"

Chú Hà cười tủm tỉm trả lời: "Đương nhiên là được chứ. Đây cũng là nhà của cậu mà."

Nhà của cậu...

Khương Miểu rũ mi mắt, lắc đầu: "Thôi ạ."

Mới không phải nhà cậu.

Chú Hà cũng không miễn cưỡng, lại đề nghị tiếp: "Hoặc là cậu muốn ra ngoài chơi cũng được, tôi sẽ chuẩn bị xe cho cậu."

"Cháu không muốn đi chơi, cháu phải làm bài tập."

Khương Miểu buột miệng thốt ra, nói xong mới nhớ tới máy tính và sách giáo khoa của mình vẫn còn để ở nhà. Cậu hơi há miệng, nhất thời có chút quẫn bách. Chú Hà đoán được cậu đang nghĩ gì, liền nói: "Tôi đã phái người đi lấy hành lý cho cậu rồi, đêm qua vội vàng, chắc hẳn cậu còn rất nhiều đồ đạc bỏ lại ở nhà."

Chú Hà chu đáo đến từng chút một như vậy khiến Khương Miểu cũng thấy ngại nếu còn tiếp tục dở thói trẻ con, cậu cúi đầu nhỏ giọng trả lời: "Cháu cảm ơn."

Chú Hà mỉm cười nói: "Không có gì, đều là việc tôi nên làm."

Ăn xong bữa sáng, chú Hà hẹn thợ cắm hoa tới nhà để trang trí hoa tươi. Trong nhà Phó Thời Dục trồng không ít cây xanh, phần nào giúp căn biệt thự lạnh lẽo này thêm chút sinh khí. Khương Miểu không hứng thú với hoa cỏ, nhưng trên tay chẳng có việc gì làm nên cứ quanh quẩn ở phòng khách xem thợ cắm hoa.

Nắng đầu thu xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, ấm áp như một lò sưởi nhỏ. Khương Miểu cuộn mình trong góc sô pha, nắng chiếu vào khiến người nóng hừng hực, cậu bắt đầu lười biếng gà gật. Trong lòng cậu thầm nghĩ, nếu ngày mai không ngồi xe nhà đến trường, bị bạn bè bắt gặp thì cậu phải giải thích thế nào đây.

Thẳng thắn thừa nhận mình sắp gả vào hào môn sao?

Thế nào cũng bị bàn ra tán vào cho mà xem.

Càng nghĩ càng thấy đ/au đầu...

Thời gian chậm rãi trôi qua, khi Phó Thời Dục bước vào nhà, đ/ập vào mắt hắn chính là khung cảnh ấy. Khương Miểu đang nhíu mày, bộ dạng đầy tâm sự. Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt cậu, khiến làn da cậu trông gần như trong suốt không chút tì vết, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ xíu trên má cũng trở nên đáng yêu lạ thường.

Phó Thời Dục đứng ở huyền quan quan sát một lát, lúc này mới cố ý tạo ra chút động tĩnh để nhắc nhở Khương Miểu rằng hắn đã về.

Khương Miểu quay đầu lại, hiển nhiên không nghĩ tới Phó Thời Dục về nhà sớm như vậy, cậu bật dậy khỏi sô pha như chim sợ cành cong, chiếc chăn mỏng đắp trên người cũng theo đó rơi xuống đất. Nhìn theo động tác của cậu, Phó Thời Dục khẽ nhíu mày một cách khó nhận ra.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai chẳng ai mở lời. Chú Hà đứng bên cạnh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí gượng gạo, cười nói: "Hôm nay tiên sinh về sớm thế ạ."

Phó Thời Dục chuyển tầm mắt sang chú Hà, khẽ "Ừ" một tiếng rồi bảo: "Giúp tôi mang đống văn kiện ngày hôm qua lên thư phòng."

Hắn không nhìn Khương Miểu thêm lần nào nữa mà sải bước đi thẳng. Khương Miểu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống sô pha, nhặt chiếc chăn dưới đất lên.

Chú Hà quan tâm hỏi: "Cậu sợ Phó tiên sinh sao?"

Sợ ư...?

Khương Miểu ngẩng đầu, ngẩn ra một lúc: "Không, cháu không sợ."

Cậu việc gì phải sợ Phó Thời Dục?

Hắn chẳng qua chỉ là người chồng mà ba mẹ sắp đặt cho cậu thôi, cậu chẳng sợ hắn đâu.

Nhưng dù nói vậy, trong lòng Khương Miểu vẫn hiểu rõ mình mới là người bị sắp đặt.

Nói cho hay thì cậu là đối tượng liên hôn của hắn, nói thẳng ra cậu chỉ là một công cụ, một món quà tặng kèm.

Chẳng ai thèm quan tâm đến ý nghĩ của cậu, ba mẹ cậu không, và Phó Thời Dục lại càng không.

Khương Miểu tủi thân rũ mi mắt xuống, nói: "Chú đi làm việc đi ạ, đừng bận tâm đến cháu. Cháu lên phòng nằm một lát."

Khương Miểu không muốn thấy mặt Phó Thời Dục, về phòng trốn biệt suốt cả ngày. Buổi trưa chú Hà lên gọi cậu ăn cơm, cậu lấy cớ không đói. Một lát sau, chú Hà mang cơm trưa lên tận phòng cho cậu kèm theo cả máy tính và hành lý, chú nói đó là dặn dò của Phó tiên sinh.

Khương Miểu nằm trên giường, xoay người trùm chăn kín mít, cố ý không thèm nhìn tới. Sau khi chú Hà rời đi, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Cậu không muốn ăn cơm cũng chẳng màng làm bài tập, cứ để bụng rỗng như vậy mà bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Cậu bị đ/á/nh thức bởi cơn đói.

Khi tỉnh dậy, sắc trời ngoài cửa sổ đã tối thẫm. Khương Miểu mở mắt, có chút hoảng hốt không biết bây giờ là lúc nào. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ một hồi, sau đó ngồi dậy, bụng bỗng vang lên một tiếng "rột rột" rõ to.

Khương Miểu cúi đầu, có chút bực mình nhìn cái bụng của mình, dư quang thoáng thấy con thỏ bông bên cạnh, cậu khựng lại một chút rồi ôm nó vào lòng.

Cậu không gh/ét gấu bông, nhưng cậu gh/ét việc Phó Thời Dục đoán trúng phóc sở thích của mình.

Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà cậu lại dễ bị nhìn thấu, dễ bị dắt mũi đến thế?

Khương Miểu vốn có thói quen gắt gỏng khi mới ngủ dậy, nghĩ đến đây cậu càng khó chịu hơn, vò con thỏ thành một cục. Vẫn chưa hả gi/ận, cậu còn vung tay cho con thỏ một đ/ấm.

Đấm xong thì cũng thấy hạ hỏa thật, nhưng Khương Miểu đột nhiên nhớ đến mấy bộ phim hoạt hình từng xem, nói rằng khi chủ nhân ngủ say, đồ chơi sẽ sống lại và có suy nghĩ riêng, thậm chí có những món đồ chơi còn âm thầm trả th/ù người chủ đối xử tệ với chúng.

Khương Miểu chợt thấy lạnh sống lưng, cậu vội vàng buông con thỏ ra, chắp tay thành khẩn nhắm mắt lại, cúi đầu tạ lỗi với nó:

"Xin lỗi nhé, tôi không cố ý trút gi/ận lên cậu đâu, cậu đừng ghi h/ận tôi nhé. Tôi cũng là phận ăn nhờ ở đậu, không còn cách nào khác thôi. Trong cái nhà này ai tôi cũng chẳng dám đụng vào, ý tôi không phải là tôi dám đụng vào cậu đâu. Tóm lại cậu đừng trả th/ù tôi, có trả th/ù thì đi mà tìm Phó Thời Dục ấy, là chú ấy tự tiện đặt cậu vào phòng tôi mà. Sau này hai chúng ta là bạn thân nhé, bạn thân thì không chấp nhặt nhau làm gì."...

Khương Miểu cứ lầm bầm lẩm bẩm, vái lấy vái để con thỏ bông cho đến khi cảm thấy lời xin lỗi của mình đã đủ để bù đắp cho cú đ/ấm vừa rồi.

Con thỏ thì vẫn im lìm không phản ứng, gương mặt mềm mại vẫn giữ nụ cười ngoan ngoãn, ra vẻ một tâm h/ồn lương thiện mặc cho ai muốn nhào nặn ra sao thì ra.

Sau một hồi lăn lộn, Khương Miểu vừa mệt vừa đói, nhìn con thỏ trước mặt, cậu không kìm được mà sống mũi cay cay.

"Hức... Sao mình lại hèn thế này cơ chứ..."

Càng nghĩ cậu càng thấy tủi thân, nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống, lau đi lại chảy, chảy rồi lại lau. Cuối cùng cậu ôm chầm lấy con thỏ mà khóc nức nở: "Oa oa..."

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Cộc cộc. Chú Hà đứng ngoài cửa hỏi: "Khương tiên sinh, ngài tỉnh chưa ạ?"

Khương Miểu sụt sịt mũi, cố gắng kìm nén tiếng khóc, đáp lại một tiếng "Vâng" bằng giọng mũi nghẹn ngào. Nói xong sợ chú Hà không nghe rõ, cậu ngẩng đầu nói lớn hơn: "Cháu dậy rồi ạ."

"Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi. Ngài muốn xuống lầu dùng bữa hay để tôi mang lên phòng cho ngài?"

Bữa trưa được mang lên ban nãy vẫn còn đặt trên bàn ăn nhỏ trong phòng, những món ăn đã ng/uội lạnh trông chẳng còn chút hấp dẫn nào. Khương Miểu do dự một chút, cuối cùng cơn đói đã chiến thắng cái tính khí trẻ con, cậu bảo: "Cháu xuống lầu ăn ạ."

Chú Hà đáp: "Vâng, vậy tôi xuống dưới chờ ngài."

Chú Hà không nhắc đến việc Phó Thời Dục có ở nhà hay không. Một người bận rộn trăm công nghìn việc như hắn, kể cả là cuối tuần thì cũng chẳng mấy khi ở nhà cả ngày. Khương Miểu xỏ dép lê đi xuống lầu, quả nhiên Phó Thời Dục không có mặt ở phòng ăn.

Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì chú Hà đã bồi thêm một câu: "Tiên sinh đang họp ở thư phòng, ngài ấy bảo ngài cứ ăn trước đi, không cần chờ ngài ấy đâu."

Phó Thời Dục đang ở nhà.

Khương Miểu lại bắt đầu căng thẳng, cậu chợt nhớ đến những lời dạy dỗ về việc "Omega làm sao để trở thành một người vợ đủ tư cách", liền lắp bắp nói: "Để... để cháu chờ chú ấy vậy."

Dứt lời, phía sau liền vang lên tiếng bước chân.

Phản ứng đầu tiên của Khương Miểu không phải là quay đầu lại mà là dựng thẳng sống lưng, như một học sinh đang chờ giáo viên chỉ bảo. Tiếng bước chân từ xa lại gần, Phó Thời Dục vòng qua bàn ăn, kéo chiếc ghế đối diện Khương Miểu rồi ngồi xuống. Khương Miểu cúi đầu, cậu không nhìn thấy mặt hắn, chỉ thấy thân hình hắn dưới lớp cổ áo, vẫn mặc bộ đồ ngủ màu xám đậm tương tự ngày hôm qua.

Phó Thời Dục lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thản như mọi khi: "Chú Hà nói buổi trưa em không ăn cơm."

Khương Miểu ngẩn ra một lúc mới nhận ra hắn đang nói chuyện với mình. Cậu ngẩng đầu lên, đáp: "Dạ..."

"Tôi biết em không vui, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không nên bỏ bữa. Em có điều gì bất mãn có thể nói với tôi, có yêu cầu gì cũng có thể đề xuất."

Lại là cái thái độ bề trên đối xử với một đứa trẻ đang làm lo/ạn. Khương Miểu vốn đã thấy tủi thân, nghe hắn nói vậy lại càng thêm cáu: "Tôi mới không cần chú lo!"

Cậu vừa mới khóc xong nên không kiểm soát được tông giọng của mình, tiếng hét về phía Phó Thời Dục nghe rất lớn. Hắn rõ ràng là hơi sững người trong một khoảnh khắc, sau đó khôi phục lại vẻ bình thường, sắc mặt hơi trầm xuống.

Lúc này Khương Miểu cũng ngây người. Cậu vốn không định quát hắn, chính cậu cũng bị bản thân làm cho gi/ật mình. Nhưng chuyện đã đến nước này, cậu chỉ còn cách gồng mình lên mà tỏ ra lạnh lùng gai góc: "Tôi nói cho chú biết, tuy tôi là người bị gia đình đem tới đây, nhưng chú đừng tưởng có thể tùy tiện làm gì tôi. Tôi... tôi không sợ chú đâu."

Vẻ ngoài "ngoài mạnh trong yếu" của cậu gần như viết rõ trên mặt. Nói xong dường như vẫn thấy chưa đủ, cậu nhìn quanh quất rồi cầm một con d/ao ăn giơ lên trước mặt: "Bây giờ Luật bảo hộ Omega rất hoàn thiện đấy nhé!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu