Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng Sứ Nữ lần này chắc chắn thành công. Đột nhiên, trên không trung tụ lại vài đám mây đen che khuất ánh Mặt Trời gay gắt. Xung quanh tế đàn gió lớn nổi lên, cát vàng cuộn bay làm mờ mắt mẹ tôi. Chuỗi hạt châu đỏ trên n.g.ự.c bà ta nhấp nháy ánh sáng yêu dị.
Thôn dân nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ trước mắt, đều không biết phải làm sao. Chỉ nghe mẹ tôi trên tế đàn nhắm hai mắt, thở dài: "Hỏng rồi! Hoàng sa che trời, ắt có tai họa!"
2.
Những người có mặt tại đó đều bị lời này làm cho chân mềm nhũn. Nhưng rất nhanh, sắc trời đã khôi phục lại sự quang đãng. Dường như mọi chuyện vừa xảy ra đều chưa từng tồn tại. Vợ chú Ngô bên cạnh vội vàng thúc giục: "Cô Lý à, mau quét men gốm lên cho con bé đi. Quá giờ thì hình thái sẽ không tốt nữa!"
Mẹ tôi lắc đầu bước xuống tế đàn, tự mình lẩm bẩm: "Hôm nay không thể dùng phương pháp này nữa, sẽ gặp Thiên khiển (bị trời ph/ạt) đấy."
Bất kể vợ chú Ngô có kêu gọi thế nào, bà ta vẫn không ngoảnh đầu lại, vội vã rời đi.
Nhưng nhìn thấy Sứ Nữ sắp thành, làm sao có thể từ bỏ được?
Nghe nói mấy hôm trước đã có người ngoại tỉnh cầm theo mấy cọc tiền muốn đặt trước tượng Sứ Nữ. Vợ chú Ngô c.ắ.n răng, lấy ra một viên gạch bùn đặt lên bụng đứa bé. Sau đó bà ta làm theo mà dùng đinh dài đóng tay chân em bé vào viên gạch. Đợi lớp men gốm trắng tinh và bột vàng rực rỡ được quét lên đầy đủ, một Sứ Nữ ôm gạch vàng cuối cùng đã hoàn thành.
Vợ chú Ngô mừng rỡ nói với thôn dân: "Lần này ông chủ lớn chắc chắn hài lòng, chỉ chờ phơi sấy bốn mươi chín ngày là giao hàng!"
Những người xem náo nhiệt dần tản đi. Vài gã đàn ông trước khi rời đi vẫn không quên sàm sỡ tôi.
Chú Phúc sờ cánh tay tôi, khẽ chép miệng thì thầm: "Mấy kẻ giàu có đó chỉ biết m/ua một vật c.h.ế.t về trưng bày, họ nào biết trong thôn chúng ta còn có một Sứ Nữ sống kiều diễm đây?" Giọng lão ngày càng trầm thấp, còn lẫn vào đó là vài tiếng thở dốc thô kệch.
Ngay lúc tôi định quay sang cầu c/ứu dì Từ, lại thấy phía sau mình đứng một người phụ nữ cau mày gi/ận dữ. Mẹ tôi đã quay lại...
Bà ta đẩy mạnh chú Phúc ra, dùng giọng nói chói tai m/ắng: "Không xem lại trong túi mình có mấy xu lẻ, có cái công phu này sao không mau về tích góp tiền bạc đi!"
Mẹ tôi kéo tôi về nhà, "Đồ con khốn lẳng lơ, tao nuôi mày bao nhiêu năm nay, chính là chờ b/án đêm đầu tiên của mày được giá tốt. Tao nói cho mày biết, sau này tránh xa những tên đàn ông này ra!"
"Dám thất thân trước khi đấu giá, xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không!"
Bề ngoài tôi thuận theo gật đầu, nhưng thực chất những lời này đã nghe đến chai tai rồi. E rằng ngay cả con ch.ó vàng trong thôn cũng biết, mẹ tôi một lòng chỉ muốn b/án tôi được giá cao.
Nhưng lúc này, tâm trí tôi lại không đặt ở đây.
Vừa nãy, khi Sứ Nữ được chế tác xong, thôn dân đều bận rộn khen ngợi và trò chuyện. Tôi lén lút tiếp cận em bé kia lúc không ai chú ý, lại nghe thấy vài tiếng tim đ/ập mạnh mẽ. Phịch, phịch...
Đứa bé vẫn còn sống, giống như tôi.
3.
Vừa về đến nhà, tôi liền bị mẹ kéo vào mật thất dưới lòng đất. Mỗi lần đến đây, cơ thể tôi đều không kìm được mà sợ hãi r/un r/ẩy.
Tôi cởi bỏ quần áo, để mẹ cầm men gốm quét lên người tôi. Mỗi ngày, mẹ tôi đều làm như vậy, quét lại toàn thân tôi một lượt. Từng lớp sơn mỏng chạm vào da thịt tôi trong tích tắc, đều bị hấp thụ hết.
Sau khi mẹ tôi quét xong, da thịt tôi càng trở nên trắng nõn. Toàn thân như thể đang chảy ra một luồng ánh sáng thánh khiết trong suốt. Bà ta hài lòng nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi, như thể đang ngắm nghía một tác phẩm nghệ thuật. Miệng không ngừng thốt lên những lời ca ngợi: "Không ngờ Hoạt Sứ Nữ (sứ nữ sống) lại có thể đẹp đến thế! Tiếc là chị gái mày không có cái phúc phận này!"
"Đợi đến ngày đấu giá, chắc chắn sẽ b/án được giá hời!"
Sau khi bà ta ngắm nghía xong, liền bỏ tôi lại để tôi dọn dẹp những dụng cụ đó.
Tôi lặng lẽ mặc quần áo, nhìn những phù văn cổ xưa trên tường xung quanh mật thất, trong lòng có chút sợ hãi.
Ngay lúc tôi cúi đầu vội vàng dọn dẹp đồ đạc, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng sột soạt. Quay đầu nhìn lại, phía sau lại không còn một chút tiếng động nào. Căn phòng ngầm tối tăm tràn ngập một mùi mốc meo ngột ngạt.
Đột nhiên, âm thanh đó lại vang lên. Tôi lần theo âm thanh, lại bất ngờ phát hiện ra một cánh cửa nhỏ sau tấm rèm vải trong mật thất. Cánh cửa này dường như đã lâu lắm rồi không ai mở, tay nắm cửa bám đầy bụi bặm. Tôi khẽ áp tai vào khe cửa, nghe thấy rõ ràng âm thanh chính là từ bên trong truyền ra. Mẹ tôi chưa từng nói về sự tồn tại của cánh cửa này. Bên trong cánh cửa, giấu thứ gì?
Tôi lấy hết can đảm đặt tay lên tay nắm cửa, ngay lúc tôi sắp đẩy ra. Giọng của mẹ tôi từ phía trên vọng xuống: "Lề mề làm gì đấy? Mau lên đây ngay!"
Tôi r/un r/ẩy cả người, vội vàng buông tay, nhanh chóng bước ra ngoài.
Nhưng âm thanh vừa rồi cứ quấn quýt trong lòng tôi, day dứt không thôi. Không biết trong mật thất của mẹ tôi, còn giấu những bí mật gì?
Nửa đêm tôi đang ngủ say, bên tai lại vang lên âm thanh đã nghe thấy ban ngày. Tôi trằn trọc trên giường, chùm chăn kín đầu vẫn có thể nghe thấy. Trăn trở mãi, tôi lại một lần nữa lén lút đến mật thất dưới lòng đất.
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook