Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- BÁCH QUỶ SÁCH: QUỶ VƯƠNG RƯỚC DÂU
- Chương 6: HM6
Ra khỏi khu chung cư, tôi rút điện thoại định gọi xe thì bàn tay bị Sát Tam Xuyên ấn lại.
"Hửm? Để em gọi xe."
"Ta biết, nhưng xe ở dương gian chậm lắm, ta gọi một chiếc nhanh hơn."
Xe nhanh? Xe gì là nhanh nhất?
Tôi còn chưa kịp hiểu ra sao thì đã thấy một chiếc xe buýt với tông màu đỏ trắng chủ đạo đỗ ngay trước mặt. Biển số xe ghi: Lịch Đô 666.
"Cái này... xe dưới Âm phủ mà cũng... lấy số cát lợi thế sao?"
Sát Tam Xuyên khẽ cười, đan tay vào tay tôi rồi bước lên xe.
Trên xe không một bóng người, ngay cả ghế tài xế cũng trống không. Tôi vừa định tìm một chỗ ngồi xuống thì đã bị Sát Tam Xuyên ôm ch/ặt lấy, "Ghế có chủ hết rồi!"
Lòng tôi lạnh toát, bàn tay đang túm lấy áo Sát Tam Xuyên run lên bần bật. Khoảnh khắc xe chuyển bánh, tôi ngoảnh lại nhìn vào trong xe. Trên mỗi chiếc ghế đều có một con q/uỷ mặc đồ liệm, sắc mặt xanh xao đang dùng ánh mắt tò mò nhìn tôi.
Cả người tôi rùng mình một cái, định nhìn sang tài xế. Vừa quay đầu lại, tôi thấy cổ của bác tài đã vặn ngược 180 độ, đang nở một nụ cười "hiền hậu" với tôi.
C.h.ế.t tiệt! Thôi thì đừng cười thì hơn, trông kinh dị lắm bác tài ạ!
Chỉ mất khoảng hai phút, xe đã dừng lại ở đầu thôn Minh An. Tôi vội vàng xuống khỏi xe buýt q/uỷ dị chạy vào trong, vừa đi vừa mở điện thoại xem livestream.
Lúc mèo đen vào nhà, Trương Lan Lan đã ngất xỉu nằm dưới đất, Đổng Cường đứng một bên. Nhưng lúc này, khắp mặt và đầu Đổng Cường đều là những vết m/áu, anh ta đang hoảng lo/ạn né tránh sự truy đuổi của con mèo đen.
Tiếng mèo kêu thê lương ngoài nhà vẫn chưa dứt. Con mèo đen từ trên bàn nhảy bổ lên mặt Đổng Cường, móng vuốt tà/n nh/ẫn để lại những vết thương sâu hoắm nhìn thấy cả xươ/ng trên mặt anh ta. Nhãn cầu của Đổng Cường n/ổ tung ngay lập tức, một bên tai cũng bị x/é rá/ch, cảnh tượng vừa đ/áng s/ợ vừa đẫm m/áu.
Những vết thương kích phát bản năng sinh tồn và sự tàn đ/ộc của Đổng Cường. Anh ta vậy mà lại lao tới bên cạnh Trương Lan Lan, dùng cô ta làm bia đỡ đạn để phòng thủ trước sự tấn công của mèo đen.
Con mèo đen vừa nãy còn tấn công hung hãn, giờ đây đối diện với một Trương Lan Lan yếu ớt lại bắt đầu đi vòng quanh tìm ki/ếm sơ hở của Đổng Cường, tuyệt nhiên không hề làm hại đến cô ta.
Một người một mèo cứ thế đối đầu nhau trong vài phút, cho đến khi tôi chạy tới nơi.
9.
【Chẳng phải đây là Cố Ngôn, người mà lúc nãy Đổng Cường bảo là kẻ l/ừa đ/ảo sao?】
【Trời ạ! Ki/ếm gỗ đào phối với chuỗi hạt Phật, bộ trang bị chất lừ luôn!】
【Chắc là diễn thôi chứ gì, tìm đâu ra con mèo hung dữ thế này, loại động vật này nên g.i.ế.c đi cho rồi, nguy hiểm quá!】
Mèo đen và Đổng Cường đều nhìn thấy tôi. Biểu cảm của Đổng Cường lập tức thay đổi: "Đại sư! Đại sư Cố mau c/ứu tôi với, con mèo đen này muốn g.i.ế.c tôi! Mau c/ứu tôi... á!"
Anh ta tùy tiện đẩy Trương Lan Lan đang hôn mê ra, lết cái thân đầy m.á.u đến trước mặt định túm lấy ống quần tôi, nhưng đã bị Sát Tam Xuyên một chân đ/á văng ra.
Tôi nhìn Đổng Cường một cái, anh ta vẫn còn gào lên đầy chính nghĩa: "Nhiều thứ bẩn thỉu quá!"
Tôi không thèm nhìn anh ta nữa, ánh mắt chuyển sang đối diện với con mèo đen đang phủ phục thân mình xuống. Nó không cử động.
Ngược lại, tôi bước thẳng về phía nó. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi đi ngang qua con mèo đen, cầm lấy chiếc điện thoại đang phát livestream của Đổng Cường. Con mèo đen đột ngột từ trên bàn nhảy vọt về phía tôi, trong phòng livestream vang lên một hồi kinh hãi.
Trong tiếng kêu thét của họ, tầm nhìn của tôi dần trở nên xám xịt, một lần nữa tôi lại rơi vào đêm mưa tầm tã và đ/áng s/ợ kia.
Trong không gian đen kịt, một chú mèo nhỏ khắp người đầy thương tích, tiếng kêu ngày một yếu ớt dần. Nhưng rồi, bóng tối trên đỉnh đầu đột nhiên bừng sáng!
Có người đã mở nắp của "chiếc qu/an t/ài" rác rưởi đó ra. Trong ngày mưa u ám, một cô gái cầm ô không chỉ che đi những hạt mưa lạnh lẽo mà còn dùng đôi bàn tay ấm áp bế chú mèo nhỏ thoi thóp lên.
Là Trương Lan Lan!
Cô gái vội vã che ô, ném túi rác sang một bên, vác ô trên vai, đưa đôi tay về phía chú mèo nhỏ đang thoi thóp trong thùng rác. Chú mèo con được Trương Lan Lan ôm vào lòng, cô cẩn thận, mang theo tiếng khóc nức nở, phủi đi những mảnh kính vỡ trên người nó. Cô vuốt ve bộ lông mèo, từng chút một xoa dịu nỗi sợ hãi của nó, "Đừng sợ, đừng sợ, sẽ sớm khỏe lại thôi mà."
Vẫn là bầu trời mưa tầm tã, xung quanh vẫn là những "quái vật" với gương mặt dữ tợn, nhưng chỉ có cô gái này và chiếc ô của cô đã chống đỡ cho chú mèo nhỏ một khoảng trời riêng.
Chú mèo con được chữa lành vết thương tại bệ/nh viện và được Trương Lan Lan đưa về nhà. Cô đặt cho nó một cái tên rất hay - Tiểu Dạ.
10.
Hạnh phúc chẳng kéo dài được bao lâu, nửa năm sau, Trương Lan Lan có bạn trai. Cô mang theo mèo chuyển đến nhà của người yêu mình.
Mùi vị trong căn nhà này rất lạ, Tiểu Dạ đã nhận ra điều đó từ sớm. Mỗi khi Đổng Cường định chạm vào Trương Lan Lan, nó đều tỏ ra căng thẳng và tấn công anh ta. Nhưng trước mặt Trương Lan Lan, Đổng Cường luôn thể hiện mình là một người có tính tình rất tốt.
Chương 10
8
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Bình luận
Bình luận Facebook