Sau Khi Sống Lại, Cả Nhà Phát Điên Khi Nghe Tiếng Lòng Của Tôi

Dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, mơ hồ có thể nghe được giọng nói hùng h/ồn của Đường Vân Thương.

“Bọn họ đã về."

Quý Tư Ngữ nói: “Anh may thu lại dáng vẻ đi, đừng để người khác nhìn ra gì đó.”

Quý Tư Ngạn miễn cưỡng mỉm cười.

Hai người xuống lầu, Đường Vân Thương đang nói chuyện với quản gia, Đường Thần Phong và Đường Dư vây quanh Kỷ Yến Xuyên, hình như là đang tìm hiểu tình hình học tập của Quý Tư Hàm.

“Mẹ." Quý Tư Hàm gọi một tiếng, nháy mắt với Đường Dư.

Đường Dư nhìn theo ánh mắt Quý Tư Hàm, lập tức bình tĩnh.

“Tiểu Ngạn, Tư Ngữ, hai người tới rồi." Giọng bà thản nhiên.

“Mẹ, cậu, ông ngoại." Quý Tư Ngữ ngoan ngoãn chào hỏi mọi người, Quý Tư Ngạn cũng chào theo.

“Mọi người đông đủ rồi. Ăn cơm đi.” Đường Vân Thương lên tiếng.

“Bà ngoại đâu?"

Quý Tư Hàm nghi hoặc hỏi: “Sao bà không về cùng?”

Đường Dư giải thích: "Người thân của bà ngoại con có một số việc cần xử lý, phải đi nơi khác. Mấy ngày nữa sẽ về.”

Quý Tư Hàm như có điều suy nghĩ gật gật đầu.

[Thân thích của bà ngoại? Mình biết rồi, không phải là...]

Quý Tư Hàm nhìn Đường Thần Phong.

Đường Thần Phong không hiểu ra sao, trong lòng lại có chút khẩn trương.

Tại sao cháu gái lại nhìn mình? Liên quan gì đến mình?

Đáng tiếc tiếng lòng của Quý Tư Hàm không lộ ra nữa, khiến Đường Thần Phong lo lắng đề phòng, chuẩn bị tìm người đi điều tra.

Bởi vì có anh em Quý gia và Kỷ Yến Xuyên ở đây, bữa trưa này ăn rất vô vị. Ai cũng không nói gì, Quý Tư Ngữ vài lần muốn khơi mào đề tài đáng tiếc đều thất bại, không ai để ý đến cô ta.

Cuối cùng Quý Tư Ngữ cũng bỏ cuộc, chỉ có thể rầu rĩ ăn phần của mình.

Cơm nước xong, Quý Tư Hàm và Kỷ Yến Xuyên trở về phòng học, Đường Thần Phong và Đường Dư trở về công ty, Đường Vân Thương thì lên lầu ngủ trưa, chỉ để lại Quý Tư Ngữ và Quý Tư Ngạn không biết đi nơi nào.

“Em gái, chúng ta đi không?" Quý Tư Ngạn không biết làm sao hỏi.

“Không đi."

Quý Tư Ngữ thật sự là bị người một nhà này làm cho tức ch*t, hoàn toàn không cho bọn họ sắc mặt tốt.

"Anh biết phòng của Quý Tư Hàm ở đâu không?”

“Em muốn làm gì?”

“Em phải hiểu rõ kết cấu phòng của nó trước, để còn biết nó sẽ đặt những thứ quan trọng ở đâu chứ?"

“À à."

Quý Tư Ngạn hiểu: “Anh dẫn em đi.”

“Chúng takhông được để ai thấy." Quý Tư Ngữ đã sớm phát hiện có người nhìn chằm chằm bọn họ, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô ta tức gi/ận.

"Anh nói cho em biết phòng của Quý Tư Hàm ở đâu, anh dẫn người đi, còn em vào WC rồi lẻn qua cửa sổ ra ngoài, như vậy có thể vào phòng của nó."

“Như vậy có được không?” Quý Tư Ngạn rất hoài nghi.

“Anh còn có biện pháp nào tốt hơn không? Không có thì c/âm miệng!”

Quý Tư Ngữ kéo Quý Tư Ngạn, nhỏ giọng thì thầm một hồi.

“Anh, anh dẫn em về phòng anh đi, em hơi đ/au chân, muốn nằm một lát." Quý Tư Ngữ dùng tay đỡ eo, lông mày thanh tú nhăn thành một đoàn, trên mặt lộ ra vài phần thống khổ.

“Đi thôi."

Quý Tư Ngạn thấy em gái khó chịu như vậy, còn săn sóc hỏi: “Có muốn anh cõng em không?

“Không cần đâu anh, em đã lớn rồi. Đi mau đi." Quý Tư Ngữ đẩy Quý Tư Ngạn một cái.

Quý Tư Ngạn dẫn Quý Tư Ngữ đến phòng gã ở Đường gia.

Phòng của Quý Tư Ngạn ở Đường gia lớn hơn phòng của Quý gia, màu sắc bài trí khắp nơi tràn ngập sức sống và tinh thần phấn chấn của thanh thiếu niên, chỉ là thiếu chút nhân khí.

Dù sao gã rất ít ở Đường gia, khi còn bé còn ở qua một đoạn thời gian, sau khi trưởng thành cũng càng ngày càng ít.

Quý Tư Ngữ nhanh chóng quan sát một vòng, nhìn thấy bên giường đặt một mô hình cao nửa người. Quý Tư Ngữ từng thấy trên mạng, mô hình này toàn cầu chỉ có mười cái, giá trị tới ba mươi vạn đô la Mỹ.

Không ngờ lại thấy ở đây.

Quý Tư Ngữ càng ngày càng gh/en tị với Quý Tư Ngạn.

Đều là con của Ôn Vũ Hà và Quý Thanh Sơn, vì sao Quý Tư Ngạn có thể lớn lên ở Đường gia, từ nhỏ sơn hào hải vị lớn lên, mà cô ta chỉ có thể ở cùng một chỗ với Ôn Vũ Hà, thậm chí trên giấy khai sinh của cô, cột thông tin cha ruột đều trống không.

“Em gái? Em ngơ ngác gì thế?" Quý Tư Ngạn nhìn Quý Tư Ngữ thật lâu bất động, nghi hoặc vỗ vỗ cô ta.

“Không có gì." Quý Tư Ngữ thu hồi lòng gh/en tị của mình.

"Dựa theo lời chúng ta nói lúc trước đi.”

Cô ta mở cửa sổ, nhìn xuống, mặc dù là ở lầu hai, nhưng độ cao cũng khiến Quý Tư Ngữ choáng váng.

“Em gái, nếu không được thì thôi đi."

Quý Tư Ngạn cau mặt: “Nếu em ngã một cái thì làm sao bây giờ? Hơn nữa, nơi đều có camera theo dõi, cho dù chúng ta c/ắt đuôi được thì bọn họ xem camera cũng có thể biết.”

“Không được."

Quý Tư Ngữ hạ quyết tâm: “Cho dù có camera theo dõi thì thế nào? Em cũng không phải đi tr/ộm đồ, chỉ là đi khám phá một chút. Chỉ cần không có gì bị mất, bọn họ sẽ không kiểm tra camera theo dõi.”

Quý Tư Ngữ lúc trước đã nói chuyện khách sáo với một người hầu, biết giám sát ở đây mỗi tuần đều sẽ thay thế một lần. Căn bản không sợ.

Cô hít sâu một hơi, kéo ga trải giường xuống cột quanh hông mình, sau đó cẩn thận leo lên bệ cửa sổ.

"Anh mau tới giúp em một chút.”

Quý Tư Ngạn vội vàng đi qua, buộc đầu kia của ga giường lên người mình, lấy tay kéo Quý Tư Ngữ, Quý Tư Ngữ lật qua bệ cửa sổ, ghé vào phía trên, chân phải cố gắng ôm lấy mép trên của cửa sổ.

Sau khi giẫm thật, hai tay bám sát mép cửa sổ, toàn bộ thân thể đều giẫm lên mép cửa sổ lầu một.

Quý Tư Ngạn thò nửa người ra ngoài cửa sổ, hai tay kéo cổ tay Quý Tư Ngữ: "Em phải cẩn thận. Ngã xuống chắc g/ãy xươ/ng.”

“Anh có thể nói gì dễ nghe hơn không."

Quý Tư Ngữ không kiên nhẫn: "Buông tay.”

Quý Tư Ngạn buông tay ra, Quý Tư Ngữ nhất thời cảm giác mình không có chỗ dựa, may mắn ga giường bên hông cho cô một chút cảm giác an toàn. Chỗ cô giẫm cách mặt đất chừng ba mét, không dám nhìn xuống, cô từng chút từng chút bám cửa sổ dịch sang bên cạnh.

Tường ngoài có một ít thạch cao và phù điêu trang trí, Quý Tư Ngữ giống như là leo núi, cực kỳ cẩn thận tìm ki/ếm điểm dừng chân tiếp theo, trên đường ga giường không đủ dài, cô liền cởi ga giường ra, may mắn lúc này cách nơi đến không xa.

Quý Tư Ngạn đứng bên cửa sổ, vừa lo lắng nhìn em gái, vừa nói chuyện làm bộ như hai người đang nói chuyện, lừa gạt người bên ngoài.

Không biết qua bao lâu, Quý Tư Ngữ cuối cùng cũng an toàn đáp xuống, cô thở ra một hơi thật sâu, mồ hôi trên người thấm đẫm quần áo.

Cô lau mồ hôi trên trán, giơ tay ra hiệu "OK" với Quý Tư Ngạn.

Lúc này Quý Tư Ngạn mới yên tâm.

Quý Tư Ngữ nhìn trái nhìn phải, hình như không ai phát hiện, liền dựa theo lộ tuyến đã định, đi một vòng, ngồi xổm bên cạnh cửa hông Đường gia, cẩn thận quan sát.

Hạ nhân Đường gia không nhiều lắm, nhưng Đường gia rất lớn, đại đa số đều không mở cửa, chỉ có mở tiệc long trọng mới có thể mở cửa.

Quý Tư Ngữ đã sớm hỏi thăm, cô thừa dịp không có ai nhanh chóng đi vào, ngồi thang máy tới lầu ba nơi Quý Tư Hàm ở.

Danh sách chương

5 chương
28/07/2026 18:15
0
28/07/2026 18:15
0
28/07/2026 18:15
0
28/07/2026 18:14
0
28/07/2026 18:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Người cũ chê tôi tàn phế, vợ tổng tài đưa con cưng đến vả mặt

Chương 8

3 phút

Tiệc xem mắt ngày Thất Tịch của em gái, tôi vứt lại giấy đăng ký kết hôn rồi rời đi

Chương 9

5 phút

Đơn hàng tarot đêm muộn: Bói ra bạn trai ngoại tình với bạn thân

Chương 9

7 phút

Cha nấu cho tôi cả bàn tiệc, tôi lại báo cảnh sát tống ông vào tù

Chương 8

10 phút

Nhờ con gái, tôi vạch trần gã chồng cũ hút máu

Chương 8

12 phút

Hoãn cưới đi câu cá quả 9 cân cùng bạn nữ, anh ta hối hận tột cùng

Chương 10

15 phút

Bỏ ra 43.607 tệ, mua đứt ứng dụng tính toán tình thân

Chương 10

17 phút

Ảnh hậu xuyên không về phủ Hầu gia, tám người anh trai cuồng em gái bị tôi diễn cho ngẩn ngơ

Chương 8

19 phút
Bình luận
Báo chương xấu