“Cậu tự do rồi đấy, A Diệp.”
“Lâm An thật sự không thích cậu nữa rồi, chẳng thấy em ấy khóc gì cả.”
Nguyên Việt muốn sờ vào mặt tôi, nhưng đang lái xe nên đành thôi.
“Anh đã tốn công chở em về trường mà còn xị mặt ra, đúng là đồ vô tâm.”
“Tôi có c/ầu x/in anh chở đâu.”
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe, cảm thấy hơi kỳ lạ.
Thật ra tôi cũng không thấy quá buồn.
Có lẽ thứ duy nhất khiến cho tôi cảm thấy ngột ngạt là sự nuối tiếc cho tình bạn từ thuở nhỏ đã hơn mười năm.
“Cậu đang ở đâu?”
Nguyên Việt bắt máy, liếc nhìn tôi rồi cười nói:
“Đang đưa một kẻ đáng thương về nhà, cậu về trước đi, Sở Diệp.”
“Sao phải nói dối?” Tôi ngẩng mặt nhìn anh, hơi bối rối.
Họ không phải bạn thân nhất sao?
“Hay khóc thế, anh nói em đáng thương có gì sai?” Anh ấy nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng nhếch lên.
“Em không còn hay khóc giống lúc trước nữa rồi.” Tôi bất mãn, càu nhàu.
“Ừ, tiếc thật.” Nguyên Việt thở dài, vẻ rất luyến tiếc.
“Tới nơi rồi, An An.”
Anh mở khóa xe, ánh mắt chăm chú nhìn tôi: “Lần sau gặp thì nhớ kể cho anh nghe chuyện gì đã xảy ra vào tối nay nhé.”
“ Nể tình chúng ta đã làm bạn với nhau bao năm nay, anh khuyên em đừng dây dưa với Liêu Kim Tuyết.”
“Bởi vì…” Anh mỉm cười.
“Anh ta không phải người tốt gì đâu.”
Anh ta nói xong thì giơ tay xoa lên mớ tóc dựng dưới vành mũ tôi: “Ngủ ngon, Lâm An.”
Trong khi Nguyên Việt có vẻ rất quan tâm chuyện giữa tôi và Liêu Kim Tuyết, thì Sở Diệp lại chắc chắn rằng tôi chẳng có gì mờ ám với Liêu Kim Tuyết.
Anh ta đã đoán đúng.
Liêu Kim Tuyết nói sẽ cảm ơn rồi mời tôi đi ăn, nhưng WeChat mãi chẳng có tin nhắn gì.
Trang cá nhân trắng tinh, không có thứ gì khiến tôi tạm thỏa lòng mong nhớ.
Khi tôi đang cảm thấy khó chịu định lấy mấy món đồ tôi nhặt được của Liêu Kim Tuyết trong suốt nửa năm qua giải tỏa thì bảng tin của anh ấy đột nhiên cập nhật.
Là một bức ảnh kiểm tra an ninh ở sân bay, địa chỉ IP hiển thị là thành phố A.
Tôi lập tức phấn chấn hẳn ra, lập tức nhắn tin:
[Anh Kim Tuyết, hôm đó anh nói mời em đi ăn còn tính không? Em mời cũng được, tối nay được không?]
Bên kia mười phút sau mới trả lời: [Xin hỏi bạn là?]
Tôi thở phào, hóa ra anh ấy chỉ là chưa lưu tên tôi.
[Lâm An, người ở Linx nhặt được đồng hồ ấy…]
Không ngờ Liêu Kim Tuyết gửi ngay một tin nhắn thoại, tôi cẩn thận bật lên, giọng đàn ông trầm ấm khiến tim tôi r/un r/ẩy:
[Ồ, thì ra là An An à.]
[Xin lỗi, anh cứ tưởng em bận lắm.]
Tôi xoa xoa đôi tai còn ran rần, lí nhí trả lời:
[Em không bận đâu, vậy tối nay gặp nhau
được không?]
[...Nếu em không có cuộc hẹn nào khác thì dĩ nhiên được rồi.]
Bình luận
Bình luận Facebook