Chuyện Tình Hai Con Chó Điên

Chuyện Tình Hai Con Chó Điên

Chương 8

27/03/2024 14:27

8

Ta nhảy lên mái nhà, Tiết Phương đã nằm trên đó chờ ta.

“ Thập Thập , tới đây.” hắn ngồi dậy và đưa tay về phía ta.

Ta ngồi cạnh hắn, giữ khoảng cách.

Trong mắt Tiết Phương lộ ra vẻ tổn thương, hắn hỏi: "Bấy lâu nay huynh đã đi đâu?"

"Ẩn cư trên núi."

"Huynh... không muốn gặp ta sao?"

"Ta hổ thẹn với ngươi."

“Đã qua rồi, Thập Thập, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Hắn nắm tay ta và nói: “An Bình Vương đã để lại cho ta một nơi ẩn náu ở kinh thành, nếu huynh không chê, có thể đến sống ở đó.”

Ta đưa tay lấy ra từ trong ngựk: “Mẹ ngươi để lại nhưng ta quên đưa cho ngươi, ta chưa từng xem.”

Tiết Phương do dự một lát, sau đó cầm lấy lá thư tuyệt mệnh mở ra, đọc xong liền gấp lại, ôm vào trong lòng.

"Ta xem xong rồi. Đa tạ huynh."

"Nhược Đào buổi hay đ/á chăn ra, ta xuống xem xem." Ta đứng dậy định rời đi thì Tiết Phương đã tóm lấy ta. Ta mất trọng tâm ngã xuống, Tiết Phương giữ cằm ta lại rồi nhìn thẳng vào mắt ta: “ Thập Thập, huynh định tránh mặt ta cả đời sao?”

Ta quay mặt đi, vết s/ẹo do Toái Cốt xích để lại đã lành từ lâu, bây giờ lại cảm thấy đ/au âm ỉ.

Ta cau mày: “Buông ra.”

“Mẫu thân đã sớm biết huynh muốn gi*t bà ấy, chỉ là không bỏ chạy mà thôi.” Tiết Phương cau mày, “Sau này ta mới điều tra ra, chính Kim Cảnh Hiền đã hối lộ sư phụ ta, mượn tay sư phụ của ta để ủy thác huynh nhiệm vụ ám sát bà ấy."

"Bỏ đi... Thập Thập. Ta không trách huynh nữa, huynh cũng đừng..."

Ta chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, không biết phải phản ứng thế nào.

Ta biết mình đã đền tội lỗi đó nhưng vẫn không khỏi cảm thấy áy náy, dù không còn cha không mẹ nhưng ta vẫn hiểu được đôi chút về sức nặng tình thân trong mắt mọi người. Ta không dám nghĩ làm sao hắn có thể chấp nhận ta gi*t mẹ hắn, hắn nhất định... quên đi, đừng nghĩ nữa.

Thấy ta không lên tiếng, Tiết Phương lại hỏi: “Huynh vẫn còn nhớ ngày đó ta đã làm tổn thương huynh phải không….. Vậy huynh ch/ém lại ta đi, ta sẽ đứng yên cho huynh ch/ém! Thật đó, cho huynh rửa h/ận, được không?"

Ta đẩy hắn ra: “Tiết Phương, tại sao lại là ta?” Ta đứng dậy nói tiếp: “Ngày xưa ta vì vàng bạc châu báu mà lấy m/áu rửa ki/ếm, nhưng sau đó ta gặp được ngươi, ngoài bảo vật vàng bạc, còn có một người mà ta muốn. Sau này, ta biết mình có lỗi với ngươi nên ta nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa. Khi gặp Nhược Đào, ta như đã nhìn thấy hết phần đời còn lại của mình, và ta phải tiếp tục chạy để cho con bé một mái nhà."

Tiết Phương ngơ ngác nhìn ta, vẻ bối rối hiện rõ trên mặt.

Ta mỉm cười, với vẻ mặt hiền lành và ôn hòa mà trước đây ta chưa từng: “Ta nghĩ khi ta già, có thể dùng thân phận ca ca nhìn thấy con cháu của Nhược Đào chạy lon ton thì vui biết bao.”

"Tiết Phương, tha thứ cho ta, điều này nằm ngoài dự đoán của ta. Ta rất cảm tạ."

Ta xoay người bước vào phòng, Nhược Đào thật sự đ/á văng chăn ra, một chiếc chân nhỏ để lộ ra bên mép giường, mũi hồng hồng, ngáy khe khẽ.

Tiết Phương một mình ở trên mái nhà, tự hỏi chính mình đang nói cái gì, sau vài tiếng động nhỏ cũng không còn tiếng hắn nữa.

Tim ta đ/au quá.

“Thập Thập ca ca, huynh thích Tiết ca ca như vậy, sao không cho huynh ấy ở lại?”

"Tiểu nha đầu, muội sao còn chưa ngủ, muốn bị đá/nh à?"

“Sao huynh không để huynh ấy ở lại?”

"..."

"Có phải Nhược Đào là gánh nặng không?"

"Không. Chỉ là ca ca mệt rồi, chỉ muốn cùng Nhược Đào lớn lên thôi."

Bây giờ, không nên liên quan đến nữa.

Danh sách chương

5 chương
01/04/2024 09:17
0
27/03/2024 14:26
0
27/03/2024 14:27
0
26/03/2024 14:22
0
26/03/2024 14:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

1 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

3 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

7 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

14 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

17 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

19 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

25 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

42 phút
Bình luận
Báo chương xấu