Anh Đến Nghe Buổi Hòa Nhạc Của Cậu Ấy

Anh Đến Nghe Buổi Hòa Nhạc Của Cậu Ấy

Chương 3

17/06/2026 19:47

Trôi qua một đêm trắng ròng rã, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Có lẽ do nghèo quen rồi nên giờ nhìn cái gì tôi cũng thấy tiếc nuối không nỡ bỏ lại.

Đôi giày LV này là thứ Lục Yến Châu m/ua cho tôi bằng khoản tiền đầu tiên hắn ki/ếm được, trị giá hơn mười ngàn tệ, bằng cả nửa năm chi tiêu của hai đứa khi ấy.

Còn chiếc đồng hồ đeo tay kia là món quà sinh nhật đặt thiết kế riêng mà Lục Yến Châu tặng tôi hai năm trước. Còn có...

Thôi bỏ đi.

Tôi khẽ thở dài, quyết định đem tất cả những thứ đáng tiền đi hết. Dù sao Lục Yến Châu cũng không thiếu chút tiền này, và cả chiếc thẻ ngân hàng tôi cũng cầm theo luôn.

Trời sắp tảng sáng.

Lúc tôi kéo vali chuẩn bị bước ra khỏi cửa thì Lục Yến Châu cũng vừa lúc trở về.

Người đàn ông giờ đây ăn mặc sang trọng quý phái, thái độ ung dung, đến cả cảm xúc cũng được che giấu kỹ càng.

Vừa liếc nhìn thấy chiếc vali da, hắn lập tức đoán ra ngay ý định của tôi: "Lại làm lo/ạn cái gì thế?"

Đây chẳng phải lần đầu tiên tôi bỏ nhà đi.

Lục Yến Châu rất giỏi chiến tranh lạnh, còn tôi lại là đứa nóng tính không nén nổi gi/ận, thành ra mỗi lần cãi vã đều giống như đ/ấm một cú vào đống bông mềm, khiến tôi tức đến mức mất ngủ cả đêm.

Để ép hắn phải xuống nước làm hòa, có một dạo tôi rất thích diễn trò bỏ nhà đi bụi.

Nhưng thực ra chưa có lần nào là tôi đi thật, chỉ kéo chiếc vali rỗng đi loanh quanh gần nhà, thường thì chỉ bằng thời gian ăn xong một bữa KFC là Lục Yến Châu đã tìm thấy tôi rồi.

Lục Yến Châu vừa đi uống rư/ợu về,trên người hắn nồng nặc mùi men hòa lẫn với hương nước hoa nam lạ lẫm. Trớ trêu thay, cả tôi và hắn từ trước đến nay đều chưa từng có thói quen dùng nước hoa.

"Lần này lại định bỏ đi bao lâu đây? Lại đi ăn KFC, hay là đi uống hai ly trà sữa?"

Sự châm chọc trong lời nói của hắn như một nhát d/ao khứa vào lòng tôi.

Tôi cố ổn định lại tinh thần, chậm rãi nói với hắn: "Lục Yến Châu, tôi muốn chia tay."

"Chia tay?"

Chương 2:

Hắn cười khẩy một tiếng, rồi đột ngột chuyển hướng câu chuyện: "Lâm Hoài, cậu không muốn hỏi thăm về em ấy sao?"

Gương mặt Lục Yến Châu phẳng lặng không chút biểu cảm: "Chắc cậu cũng biết rồi, tôi có nuôi một nhóc con ở bên ngoài, tên là Chu Tín. Tôi luôn cảm thấy trên người em ấy có một cái khí chất gì đó rất giống Lâm Hoài của năm 20 tuổi."

Phía sau vang lên tiếng bật lửa tanh tách.

Giọng nói của Lục Yến Châu nương theo làn gió thoảng lại, mang theo sự bạc bẽo của một kẻ đã đứng trên đỉnh cao danh vọng: "Em ấy còn nhỏ tuổi, thích bám người, lòng đố kỵ cũng lớn. Hơn nữa, từ trước đến nay em ấy cũng chỉ có một mình tôi là người đàn ông duy nhất."

Dẫu cho đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để buông bỏ, nhưng ngay giây phút này, trái tim tôi vẫn nhói lên một cơn đ/au buốt.

Tôi thừa hiểu ẩn ý trong lời nói của Lục Yến Châu, hắn vẫn luôn để tâm chuyện tôi từng lên giường với người đàn ông khác.

Ba năm trước, Lục Yến Châu với tư cách là một ngôi sao mới nổi ở Hải Thành đã bị các thế lực khắp nơi chèn ép đến mức công ty suýt nữa thì sụp đổ.

Để c/ứu hắn, tôi đã giấu Lục Yến Châu đi gặp một vị đại lão.

Trên bàn rư/ợu hôm ấy còn có hai đối tác làm ăn khác, tôi đã tiếp rư/ợu cho họ đến mức xuất huyết dạ dày. Thế nhưng, bỉ ổi hơn là trong rư/ợu còn bị bỏ thêm thứ th/uốc bẩn thỉu khác.

Đêm đó...

Tóm lại, sau đêm nhơ nhuốc ấy, công ty của Lục Yến Châu đã tìm được chỗ dựa vững chắc, một bước lên mây. Mà địa vị của hắn nhờ thế cũng nước lên thì thuyền lên, công thành danh toại. Còn tôi, từ ân nhân lại biến thành vết nhơ duy nhất trong cuộc đời hiển hách của hắn.

Hoàn h/ồn lại, tôi nghe thấy Lục Yến Châu nói bằng giọng trầm trầm đầy áp lực: "Lâm Hoài, tôi phải có trách nhiệm với em ấy."

Danh sách chương

5 chương
17/06/2026 19:47
0
17/06/2026 19:47
0
17/06/2026 19:47
0
17/06/2026 19:47
0
17/06/2026 19:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu