Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Nhóc Câm
- Chương 6
15
Lần tiếp theo khi tôi mở mắt tỉnh lại, thì đã là chuyện của tuần sau rồi.
Suốt một tuần qua, Lục Thời Dục túc trực bên giường b/ệnh VIP của Sầm Mặc, không rời nửa bước.
Đương nhiên anh cũng chẳng hề hay biết rằng, b/ệnh tình của tôi đã chuyển biến x/ấu đến mức không thể nào c/ứu chữa được nữa rồi.
Sau khi làm xong thủ tục kiểm tra vào buổi sáng, tôi đã c/ầu x/in Từ Dư Trình đừng tiết lộ chuyện này ra ngoài.
Anh ấy gật đầu, hốc mắt đỏ hoe kê cho tôi vài liều t.h.u.ố.c giảm đ/au không có tác dụng phụ.
"Xin lỗi cậu, tôi cứ ngỡ không kê t.h.u.ố.c giảm đ/au thì cậu sẽ chịu suy nghĩ lại, ai ngờ cậu thà đ/au đến mức ngất xỉu chứ nhất quyết không chịu chữa b/ệnh...
"Từ nay về sau, tôi sẽ chỉ đứng trên lập trường của một bác sĩ bình thường, để tôn trọng mọi quyết định của cậu."
Th/uốc giảm đ/au không có tác dụng phụ là có thật, chỉ là anh ấy vẫn luôn không chịu kê cho tôi mà thôi.
Tôi mỉm cười ra hiệu không sao đâu, rồi nói lời cảm ơn anh ấy.
Sau khi Từ Dư Trình bị các bác sĩ khác gọi đi, tôi liền nhờ y tá dò hỏi số phòng b/ệnh của Sầm Mặc.
Tôi muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Nhưng còn chưa kịp bước vào, từ bên trong đã vọng ra những tiếng thủy tinh rơi vỡ loảng xoảng.
Sầm Mặc gào khóc nức nở như x/é ruột x/é gan:
"Làm sao em có thể mang cả sự nghiệp của mình ra để vu oan giá họa cho cậu ta được cơ chứ? Thời Dục ca, anh phải tin em, thực sự là cậu ta đã đẩy em! Là cậu ta đã hại em từ nay về sau không thể khiêu vũ được nữa..."
Giỏ hoa quả trong tay tôi "xoảng" một tiếng, rơi vỡ tan tành trên mặt đất.
Lục Thời Dục nghe thấy tiếng động liền mở cửa bước ra, sắc mặt vô cùng khó coi.
Sầm Mặc suy sụp gào khóc bắt tôi phải cút đi.
Tôi k/inh h/oàng h/oảng s/ợ, đưa tay ra dấu cố gắng muốn giải thích mọi chuyện... nhưng lại bị Lục Thời Dục th/ô b/ạo tóm ch/ặt lấy cổ tay.
"Sự tình đã đến nước này rồi, phải hay không phải thì còn quan trọng nữa sao?!"
Giọng nói của anh như thể đã được tẩm đ/ộc, lạnh lẽo tựa băng hàn: "Ôn Yến, đây là lần thứ hai rồi... Đây là lần thứ hai cậu hại em ấy, sống không bằng c.h.ế.t."
16
Lục Thời Dục không tiếp tục điều tra thêm nữa.
Sự việc ngày hôm đó không hề có camera giám sát, cũng chẳng có nhân chứng, toàn bộ manh mối đã bị phá hủy sạch sẽ.
Anh xoa dịu Sầm Mặc, lấy đứa bé trong bụng tôi làm cái cớ để không truy c/ứu thêm chuyện này nữa.
Nhưng sau khi xuất viện, Sầm Mặc phải ngồi xe lăn quyết không chịu để yên.
Trong nhà không có người giúp việc, mỗi khi Lục Thời Dục buộc phải ra ngoài, cậu ta liền bắt đầu sai bảo tôi.
Bắt tôi phải nấu cháo nhừ, rồi lại hất thẳng vào cánh tay tôi.
Ra lệnh cho tôi cúi xuống buộc dây giày cho cậu ta, thế nhưng lại nhấc chân giẫm đạp lên vai tôi.
Muốn ra ngoài sân ngắm hoa, rồi lại mượn cớ hất tôi xuống đài phun nước...
Nước lạnh buốt dưới âm độ khiến tôi r/un r/ẩy không ngừng.
Bò lên khỏi hồ nước, tôi lắc lắc những giọt nước đọng trên người, không thể nào nhẫn nhịn thêm được nữa: "Sầm Mặc, cậu không cần phải nhắm vào tôi đâu, sau này tôi sẽ không quấn lấy Lục Thời Dục nữa."
"Cậu đang ra dấu cái gì thế? Xin lỗi nhé, tôi không hiểu thủ ngữ đâu, vừa rồi cũng chỉ là vô ý thôi mà."
Cậu ta giả vờ ngạc nhiên, trưng ra bộ mặt vô tội.
Hai hàm răng tôi đ.á.n.h bò cạp, sau khi thay một bộ đồ khác, tôi định viết những lời muốn nói ra giấy cho cậu ta đọc nhưng lại chẳng thấy bóng dáng người đâu.
Từ bể bơi dưới tầng hầm bỗng vang lên tiếng quẫy nước ầm ĩ.
Khi tôi chạy vội xuống đến nơi, chỉ thấy Lục Thời Dục lao ùm xuống khu nước sâu, liều mạng vớt người lên.
Sầm Mặc rúc vào trong lòng anh r/un r/ẩy, lại vừa khóc lóc đổ lỗi cho tôi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho cậu ta, Lục Thời Dục đứng dậy, bước thẳng về phía tôi, ánh mắt u ám rơi xuống tờ giấy A4 mà tôi đang nắm ch/ặt trong tay.
Trên đó viết: [Đợi sau khi sinh đứa bé này ra, tôi sẽ rời xa anh ấy, sẽ mãi mãi không bao giờ làm phiền anh ấy nữa...]
Tôi cứ ngỡ những dòng chữ trên này có thể chứng minh cho sự trong sạch của mình, nên đã vội vàng ân cần đưa cho anh.
Nhưng sau khi đọc xong, Lục Thời Dục lại không hề vui vẻ như những gì tôi tưởng tượng.
Sắc mặt anh càng trở nên âm trầm, thậm chí đến mức đ/áng s/ợ.
Anh gần như nghiến nát răng hàm, gằn giọng chất vấn: "Cậu nói, cậu sinh xong đứa bé sẽ đi, sẽ vĩnh viễn rời khỏi Lục gia sao?"
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Anh yên tâm, tôi sẽ để lại đứa bé cho anh, cũng sẽ rời đi một cách sạch sẽ..."
"Xoẹt" một tiếng.
Lục Thời Dục đột nhiên nổi trận lôi đình, x/é nát tờ giấy đó.
Anh thậm chí chẳng màng tới Sầm Mặc đang ở phía sau, đùng đùng tức gi/ận bỏ đi khỏi bể bơi.
8
Chương 5
Chương 13
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook