Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta giống như một cỗ máy vậy, ban ngày đi làm, tối đến lại trở về "vùi dập" tôi đến tận nửa đêm.
Nhưng nhờ có kinh nghiệm lần trước, anh đã kiểm soát lực rất tốt, không còn xảy ra tình trạng như lần trước nữa.
Điều đó cũng khiến tôi mất luôn cái cớ xin nghỉ vì "t/ai n/ạn lao động".
Vất vả lắm mới xin được một ngày nghỉ, vậy mà Giản Ly vẫn không cho phép tôi ngủ một mình.
Cho dù ban đêm đã tắt đèn, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng như lửa của anh dính ch/ặt trên người mình, cùng với cánh tay đang ôm lấy tôi mà không ngừng cựa quậy.
Bị anh nhìn đến mức cả đêm tôi gặp á/c mộng.
Nửa đêm về sáng, nhân lúc Giản Ly ngủ say, tôi lén lút bò ra khỏi vòng tay anh, chui xuống gầm giường.
Kết quả sáng hôm sau, tôi vẫn bị Giản Ly cắn cho tỉnh.
Chẳng biết anh đã lôi tôi từ dưới gầm giường trở lại giường từ lúc nào.
Giản Ly kéo tay tôi xuống, cắn nhẹ lên môi tôi như nhắc nhở:
"Thời gian nghỉ đã hết rồi."
Sau nửa tháng ngày đêm vất vả, tôi thật sự không chịu nổi nữa, lập tức đẩy người Giản Ly đang áp xuống ra.
"Thật ra tôi là Beta!"
Tiếng giường gỗ rung lên trong phòng đột nhiên im bặt.
Bên tai chỉ còn tiếng hô hấp chưa kịp bình ổn của Giản Ly.
Anh chống người ngồi dậy, ánh mắt dừng trên tay tôi.
"Beta?"
Tôi đi/ên cuồ/ng gật đầu.
"Tôi là Beta, không thể sinh con được... Xin lỗi vì đã lừa anh."
Nghe tôi thú nhận, Giản Ly ngược lại còn trở nên gấp gáp hơn.
Anh khẽ nhếch môi, nắm lấy tay tôi kéo lên đỉnh đầu.
"Nếu là Beta, vậy chúng ta càng phải cố gắng hơn."
8
Giản Ly không hề kinh ngạc, cũng chẳng tức gi/ận.
Ngược lại, sau khi nghe tôi nói, anh còn trở nên phấn khích hơn.
Anh hànhz hạz tôi đến mức chẳng thể phát ra tiếng, mãi đến khi tôi kiệt sức mới chịu buông tha, sau đó vẫn ôm tôi ở vị trí cũ rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi lập tức nhắn tin cho cậu, kể rõ tình hình.
Khung trò chuyện im lặng hồi lâu, mãi sau tin nhắn mới hiện lên.
【Có lẽ cậu ta tưởng cháu đang nói đùa thôi. Thả lỏng đi, Tiểu Mẫn, cháu chỉ căng thẳng quá rồi.】
【Tiền đã trả hết rồi. Gần đây cậu đang xem nhà thuê mới, đợi chuẩn bị xong hết cậu sẽ nói cho cháu.】
Cậu gửi cho tôi một cuốn tiểu thuyết.
【Cháu có thể đọc cuốn này, học hỏi một chút.】
Nội dung tiểu thuyết kể về một Omega nhỏ có hoàn cảnh giống tôi.
Ngoài việc mỗi ngày phải chịu đựng Alpha kia, ban ngày cậu ta còn giúp các dì trong biệt thự dọn dẹp vệ sinh.
Mỗi lần gặp Alpha cũng đều thấp thỏm, cố tình tránh né, nhưng lần nào cũng đạt được hiệu quả ngược lại.
Tôi hoàn toàn không thể đồng cảm với cậu Omega nhỏ này.
Rõ ràng đã phải chịu đựng sự hànhz hạz đ/áng s/ợ như vậy, thế mà sáng hôm sau còn chẳng biết tận hưởng cuộc sống cho tử tế, lại bò dậy đi giúp người ta dọn nhà?
Tôi tức đến mức gập sách lại, gọi dì giúp việc mang cơm trưa vào phòng.
Nằm trên giường quá lâu cũng sẽ khiến người ta chán ngắt.
Mà đi bộ quá lâu thì eo tôi lại chịu không nổi...
Suy nghĩ tới lui, tôi đẩy cửa phòng sách của Giản Ly, định vào tìm vài cuốn sách đọc.
Máy tính của anh ta vẫn chưa tắt, trên màn hình còn mở mấy tập tài liệu bằng tiếng nước ngoài.
Không có việc gì làm, tôi bèn dùng máy tính của Giản Ly dịch chúng.
Khi con người tập trung làm một việc, thời gian lúc nào cũng trôi qua rất nhanh.
Đến khi tôi hoàn h/ồn thì trời đã tối.
Trong phòng không bật đèn.
Mà chẳng biết từ lúc nào, Giản Ly đã đứng bên cạnh tôi, trông như đã chờ rất lâu.
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook