Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa mở cửa.
Lục Triệu đã nhìn thấy ở góc phòng khách có một cây thông Noel được trang trí rất đẹp.
Hắn ngạc nhiên quay sang nhìn Chu Trạch Phong.
Cậu gãi đầu cười.
"Thật ra sáng nay em đã về trước."
"Em m/ua cây này, trang trí xong mới đến b/ệnh viện đón anh."
Lục Triệu đưa tay khẽ chạm vào những món đồ trang trí sặc sỡ trên cây.
Lúc này mới phát hiện dưới gốc cây còn đặt mấy hộp quà.
"Cho anh?"
Chu Trạch Phong gật đầu.
Nhìn Lục Triệu ngồi xuống sàn, lần lượt mở từng món quà.
Đứng bên cạnh.
Cậu khẽ nói:
"Em hỏi Dịch Dương rồi."
"Cậu ấy nói..."
"Ngày Giáng sinh cũng chính là sinh nhật anh."
Cậu dừng một chút.
Thấy động tác mở quà của Lục Triệu khựng lại.
Mới mỉm cười nói tiếp:
"Chúc mừng sinh nhật."
"Chiêu Chiêu."
Lục Triệu cúi đầu.
Tiếp tục mở quà.
Rất lâu vẫn không đáp.
Chu Trạch Phong còn đang nghĩ có phải mình bị Dịch Dương lừa rồi không.
Ai ngờ.
Vừa mở miệng.
Lục Triệu đã nghẹn giọng.
"Sao em..."
"...không hỏi anh?"
Chu Trạch Phong vội ngồi xổm xuống.
Mới phát hiện khóe mắt hắn đã đỏ.
Mũi cũng đỏ theo.
Cậu dịu dàng lau nước mắt cho hắn.
"Thân là chính thất..."
"Cũng phải ra oai một chút chứ."
...
Chu Trạch Phong nhớ lại.
Mình đã vất vả biết bao mới tìm được số điện thoại của Dịch Dương từ điện thoại Lục Triệu.
Rồi từ số điện thoại tìm sang WeChat.
Ai ngờ.
Vừa biết người tìm mình là ai.
Dịch Dương lập tức chặn cậu.
Chu Trạch Phong cũng lười kết bạn lại.
Không ngờ chưa đầy nửa ngày.
Dịch Dương lại chủ động bỏ chặn.
Rồi kể rất nhiều chuyện về Lục Triệu.
Giống như...
Đang gửi gắm Lục Triệu cho cậu.
Dù giọng điệu chẳng mấy dễ nghe.
Nhưng nhờ vậy.
Chu Trạch Phong cũng biết thêm rất nhiều chuyện trước đây của hắn.
Ví dụ.
Khi còn ở nước M.
Lục Triệu rất gh/ét đêm Giáng sinh.
Bởi mỗi lần cả gia đình quây quần trang trí cây thông.
Chuẩn bị bữa tối.
Không một ai nhớ rằng.
Ngày mai.
Là sinh nhật hắn.
Ngoài kia.
Tuyết trắng phủ kín.
Khắp nơi đều ngập tràn không khí lễ hội.
Đèn màu.
Những ngôi sao.
Rực rỡ khắp phố.
Nhưng...
Không có lấy một ánh đèn.
Là dành cho Lục Triệu.
...
Dịch Dương nhắn rất nhiều.
Chu Trạch Phong không trả lời một câu.
Đến hôm sau.
Dịch Dương gửi sang một dấu hỏi.
Mới phát hiện.
Mình đã bị Chu Trạch Phong chặn và xóa bạn.
...
Ngay từ đầu.
Chu Trạch Phong chưa từng nghĩ sẽ đứng cùng chiến tuyến với Dịch Dương.
Trong mắt cậu.
Dịch Dương chẳng có gì hơn mình.
Chỉ là...
Quen Lục Triệu sớm hơn.
Biết nhiều chuyện về hắn hơn.
Nhưng bây giờ.
Cậu cũng đã biết rồi.
Và...
Người sẽ ở bên Lục Triệu trong tương lai.
Cũng chỉ có mình cậu.
...
"Anh không thích cây thông ngoài quảng trường."
"Em biết."
"Bởi vì..."
"Nó thuộc về tất cả mọi người."
Chu Trạch Phong mỉm cười.
"Nhưng cây này..."
"Chỉ thuộc về anh."
"Em cũng vậy."
Nói xong.
Cậu kéo cổ áo hoodie xuống.
Để lộ chiếc vòng cổ bằng da màu đen đeo trên cổ.
Một bên khắc dòng chữ:
Chiêu Chiêu's
Nước mắt Lục Triệu lại sắp trào ra.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cổ Chu Trạch Phong.
Đặt lên đó một nụ hôn vô cùng trân trọng.
Rồi khẽ nói:
"Anh cũng có quà Giáng sinh cho em."
Nói xong.
Hắn chạy vào phòng.
Rất lâu vẫn chưa trở ra.
...
Chu Trạch Phong sốt ruột.
Cuối cùng cũng bước vào.
Lại nhìn thấy Lục Triệu đang thay quần áo.
"Sao em vào đây!"
Quần áo trên người Lục Triệu mới mặc được một nửa.
Hắn vội vàng quay đầu lại.
Nửa khuôn mặt đỏ bừng.
Bộ váy nhung đỏ chỉ mới kéo đến ngang eo.
Viền váy điểm lông trắng mềm mại.
Đôi chân đi đôi tất ren trắng dài đến đùi.
Chân trần đứng trên sàn.
Dây giữ tất kéo dài rồi khuất hẳn dưới tà váy.
Chu Trạch Phong vén nhẹ váy lên.
Mới thấy dây giữ tất đang kẹp vào mép chiếc quần l/ót dây màu đen.
Phía sau còn có một cục bông trắng nhỏ.
Giống hệt chiếc đuôi thỏ.
Chu Trạch Phong lập tức ôm ch/ặt lấy hắn.
Không nhịn được liên tục hôn lên người hắn.
Lục Triệu vừa kéo lại phần ngựk chiếc váy.
Vừa đẩy cậu ra.
Tức gi/ận nói:
"Anh còn chưa nói lời thoại."
"Thì anh nói đi."
"Em vừa hôn vừa nghe."
Nói xong lại cúi xuống hôn bên tai hắn.
Hơi thở nóng bỏng phả lên làn da.
Lục Triệu bất lực.
"Thôi."
"Dù sao em cũng đoán ra rồi."
Hắn thở dài.
Mặc cho Chu Trạch Phong bế lên giường rồi ôm vào lòng.
Nhưng Chu Trạch Phong vẫn cố chấp.
"Không được."
"Anh vừa bảo..."
"Anh cũng có quà Giáng sinh cho em."
"Rốt cuộc là gì?"
Lục Triệu đỏ mặt.
Nhỏ giọng đáp:
"Là..."
"Anh."
Mùa đông năm ấy dường như trôi qua nhanh hơn mọi năm.
Chớp mắt đã đến đêm Giao thừa.
Chu Trạch Phong gửi cho mẹ Lý một tin nhắn:
Chúc mừng Giao thừa!
Sau đó lại sao chép mấy tin nhắn chúc Tết từ Tần Nguy rồi gửi hết cho Lục Triệu, người vẫn còn đang trực ở b/ệnh viện.
Tết chưa đến, lời chúc đã tới. Chúc Chiêu Chiêu tài lộc dồi dào, cát tinh chiếu mệnh, vận may nối tiếp, hạnh phúc vây quanh, sức khỏe đồng hành, cả đời bình an, vạn sự như ý, luôn rạng rỡ tiếng cười. Chúc năm mới cát tường, kỳ nghỉ vui vẻ!
Mấy tin nhắn kiểu đó liên tiếp oanh tạc điện thoại Lục Triệu.
Nửa tiếng sau, hắn chỉ đáp lại bằng một chuỗi dấu ba chấm.
83.END
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook