Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- CẠM BẪY
- Chương 8: HẾT
Tính tình tôi cũng trở nên nóng nảy hơn. Bùi Tự chuyển hẳn công việc về nhà làm, ngày nào cũng tìm đủ mọi cách để dỗ dành tôi.
Vì vùng n.g.ự.c quá khó chịu, tôi m/ua nội y về mặc. Khi tôi ngượng nghịu bước ra từ phòng ngủ, Bùi Tự đang gõ code bỗng ngẩn người ra. Sau đó, em ấy đột ngột đứng phắt dậy chạy biến vào nhà vệ sinh. Tôi đi theo thì thấy em ấy đang lau m.á.u mũi.
Tôi: "..."
"Vợ ơi, sao anh lại quyến rũ đến thế chứ!"
Nhưng nội y cũng nhanh chóng bị thấm ướt, tôi chẳng muốn động chân động tay nên tùy ý ném vào giỏ đồ bẩn, bảo Bùi Tự đi giặt. Khi tôi ngủ trưa dậy rồi đi vệ sinh, tôi lại thấy Bùi Tự đang vùi mặt vào đó.
Tôi m/ắng: "Bùi Tự, đồ bi/ến th/ái!"
Em ấy cười hì hì: "Tại em quá yêu vợ thôi mà."
Tôi chẳng biết nên m/ắng hay nên cười nữa.
18.
Ngày tôi sinh con, Bùi Tự đứng ngoài phòng phẫu thuật khóc suốt.
Cảnh đó là do cậu em họ Trần Vũ Hàng quay lại cho tôi xem. Trong video, giọng thằng bé đầy vẻ bất lực: "Anh ơi, sao anh lại tìm một cái hũ nút khóc nhè vô tích sự thế này chứ?"
Bé cưng là một cậu con trai. Lúc mới sinh ra trông x/ấu xí lắm, tên là Giang Quân Dật. Bùi Tự khăng khăng để con theo họ tôi. Em ấy bảo tôi m.a.n.g t.h.a.i mười tháng đã phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi. Tôi đã đồng ý.
Chú Bùi và mẹ cùng nhau đến bệ/nh viện thăm tôi. Bây giờ chú ấy đã thản nhiên chấp nhận sự thật tôi và Bùi Tự ở bên nhau và đã có con. Qu/an h/ệ giữa Bùi Tự và chú ấy vẫn rất tệ. Tôi với chú ấy cũng chỉ duy trì qu/an h/ệ xã giao bên ngoài.
Chú ấy nói muốn để lại tài sản của mình cho Quân Dật, tôi khéo léo từ chối, Bùi Tự lại bảo: "Chúng ta không thể thay con từ chối được, đợi nó lớn lên rồi để nó tự quyết định. Tuy chúng ta có thể giúp con thành phú nhị đại, nhưng tiền mà, càng nhiều càng tốt chứ sao?"
Tôi ngẫm lại thấy cũng có lý.
Sau khi xuất viện, nhà tôi thuê hai người dì đến chăm sóc bé con. Bùi Tự cũng rất để tâm, nghiêm túc học theo các dì. Nhìn dáng vẻ em ấy chăm chú ghi chép, tôi cảm thấy thật may mắn.
Tôi đã cho cậu ấy một cơ hội, cũng là cho chính mình một cơ hội.
19.
Bùi Tự nói được làm được. Em ấy khởi động một trò chơi mới và nó đã gây tiếng vang khắp cả nước. Em ấy ki/ếm được rất nhiều, rất nhiều tiền.
Chúng tôi chuyển sang một căn nhà lớn hơn. Trong đó có một căn phòng chứa đầy thiết bị quay phim và những chiếc ống kính đắt đỏ của tôi. Tất cả đều do Bùi Tự m/ua.
Sau khi Quân Dật được bà ngoại đón đi chơi, tôi và Bùi Tự ra ngoài hẹn hò. Lúc hai đứa nắm tay nhau ngắm hoàng hôn bên bờ biển, Bùi Tự nói: "Giang Từ, bây giờ em thấy hạnh phúc quá. Mỗi khoảnh khắc ở bên anh đều ngập tràn hạnh phúc, em yêu anh nhiều lắm!"
Tôi siết nhẹ ngón tay em ấy, mỉm cười đáp: "Bùi Tự, anh cũng thấy rất hạnh phúc. Anh cũng yêu em, yêu em rất nhiều."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện ngược tâm hiểu lầm, truy thê HE do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang th/ai.
Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung.
【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】
【Cười c.h.ế.t mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay gh/ét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tà/n nh/ẫn bóp c.h.ế.t cả nó lẫn đứa bé thôi!】
Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ.
Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn.
Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia m/áu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đ.á.n.h c.h.ế.t đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Chương 1:
1.
Đi theo Lương Dực Thư đã ba năm, trước giờ tôi luôn rất tự giác, khắc cốt ghi tâm bổn phận của một chú chim Sơn ca ngoan ngoãn trong lồng son. Nhận tiền làm việc, không gây sự, không ồn ào. Cho đến tối nay, que thử t.h.a.i hiện hai vạch rõ mồn một. Trời đất của tôi như sụp đổ. Tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, một Omega cấp thấp như mình mà cũng có thể mang th/ai.
Từ trong phòng tắm bước ra, Lương Dực Thư đã chờ sẵn trên giường từ lâu, anh vươn tay kéo mạnh tôi lại rồi chặn lấy đôi môi. Cổ tôi bị bóp nhẹ, nụ hôn nồng đậm đầy th/ô b/ạo. Người ngoài đồn đại anh là một công t.ử thế gia ôn văn nhã nhặn, khắc kỷ phục lễ. Thực chất, anh chính là một tên bại hoại lịch lãm, một kẻ cầm thú mặc áo gấm.
Hôn đến khi tôi không thở nổi, anh mới khàn giọng ra lệnh: "Bé con, dạng chân ra."
Tôi ôm bụng, động tác có chút chậm chạp. Anh mà đã ra tay thì ít nhất cũng phải bảy, tám hiệp mới thôi. Ngộ nhỡ làm đứa bé mất đi thì phải làm sao?
Nghe nói Omega cấp thấp cả đời chỉ có thể m.a.n.g t.h.a.i một lần duy nhất, tôi vô thức khép ch/ặt chân, che chắn lấy bụng mình.
Lần đầu tiên bị phản kháng, Lương Dực Thư thấy vậy cũng không gi/ận, anh cúi người dịu dàng hôn lên trán tôi. Nụ hôn cứ thế dời xuống thấp dần, cho đến khi kí/ch th/ích khiến tôi r/un r/ẩy, buông lỏng tay ra để c.ắ.n ch/ặt vào mu bàn tay mình.
...
Cuối cùng anh vẫn tiến vào.
2.
May mà đứa bé không bị "nghiền" nát. Ngày hôm sau đi bệ/nh viện kiểm tra, bác sĩ nói mọi chỉ số đều bình thường, t.h.a.i nhi phát triển rất tốt.
Chỉ là lúc cuối ông ấy có bồi thêm một câu: "Đang giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ, cậu hãy bảo với vị nhà mình tiết chế lại một chút."
Tôi x/ấu hổ muốn độn thổ. Làm cái nghề "chim kiểng" này như chúng tôi, biết phải bảo làm sao đây?
Cầm tờ kết quả siêu âm đi tới đi lui trong hành lang, tôi nhìn chằm chằm đến mức sắp xuyên thủng tờ giấy luôn rồi. Vẫn chưa nghĩ ra cách nào để nói cho Lương Dực Thư biết.
Điều tệ hại hơn là, Thẩm Trì Dã - đối thủ tôi gh/ét nhất, dùng một số lạ gửi tin nhắn tới, báo cho tôi biết anh trai cậu ta sắp về nước rồi.
Anh trai cậu ta là Thẩm M/ộ Ngôn, một Omega cấp cao, du học sinh từ Ivy League trở về, môn đăng hộ đối với Lương Dực Thư. Người ngoài đồn rằng, Thẩm M/ộ Ngôn chính là "Ánh trăng sáng" trong lòng kim chủ của tôi.
【Hứa Ký, cậu có biết vì sao cậu được thăng vị không? Đó là vì cậu có vài phần giống anh trai tôi đấy! Tôi nói cho cậu biết, giờ anh trai tôi về nước rồi, cậu chuẩn bị cuốn gói đi là vừa!...】
【Đi c.h.ế.t đi con trai ạ.】Tôi nhắn xong chặn số Thẩm Trì Dã.
Nắm ch/ặt tờ kết quả siêu âm, tôi bỗng bật cười lạnh lẽo. Tôi biết mình phải làm gì rồi.
Thôi thì cứ đ.â.m lao phải theo lao, dùng đứa bé trong bụng này, ép Lương Dực Thư phải cưới tôi.
Chương 6
Chương 10
Chương 11
Chương 13
Chương 16.2
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook