Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tôi được tự do, đã là chuyện của ba ngày sau.
Nhân lúc Hàn Triệt đang cúi xuống tìm tất cho tôi, tôi lén rời khỏi nhà.
Chỉ cần nhớ đến ba ngày vừa qua với hắn — một nhân ngư vô liêm sỉ, tham lam không đáy, tim tôi lại đ/ập lo/ạn, mặt nóng bừng.
Tôi cần ra ngoài hít chút gió lạnh để bình tĩnh lại… rồi mới dám đối diện với hắn.
Nhưng tôi chưa đứng được bao lâu, từ cống rãnh dưới chân bỗng vang lên một âm thanh kỳ lạ.
Dường như có thứ gì đó ở bên trong.
Tôi lùi lại vài bước.
Quả nhiên, nắp cống bị đẩy lên bởi một đôi tay.
Người chui ra… là Hứa Lạc Tinh.
Từ khi bị ngài Simon m/ua đi đến giờ đã tròn một tháng, đây là lần đầu chúng tôi gặp lại.
Tôi quay người định rời đi, không muốn để ý đến cậu ta.
“An Nặc!”
Hứa Lạc Tinh đột nhiên gọi lớn phía sau.
Giọng cậu ta nghẹn lại:
“Cậu… đợi tôi một chút được không? Tôi tìm cậu rất lâu rồi.”
Tôi ngoảnh lại.
Thấy đôi mắt đỏ hoe của cậu ta, lòng tôi thoáng mềm đi:
“Cậu tìm tôi làm gì?”
“Con cá ch*t ti/ệt đó không cho tôi gặp cậu.”
Cậu ta đang nói đến Hàn Triệt.
Im lặng một lát, Hứa Lạc Tinh lí nhí:
“Tôi… nhớ cậu.”
Nói xong, mặt cậu ta đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn trời nhìn đất, nhất quyết không dám nhìn tôi.
Không khí bỗng trở nên gượng gạo.
Cậu ta vội vàng chuyển đề tài:
“Sao cậu lại thành ra thế này? Khóe mắt đỏ, mặt cũng tròn hơn… trông… cũng đáng yêu đấy.”
“Không, không đúng, trên người cậu toàn mùi của con cá đó!”
Cậu ta bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, giọng không giấu nổi kinh ngạc:
“Cậu… đã ở bên hắn rồi sao?”
Khứu giác của cậu ta vốn rất nhạy.
Không ngờ chuyện này cũng bị phát hiện.
Tôi hơi lúng túng:
“Cậu quản chuyện đó làm gì? Nói đi, tìm tôi có việc gì?”
Hứa Lạc Tinh như chợt nhớ ra mục đích, vội vàng kéo tay áo tôi:
“Cậu m/ua tôi về đi!”
“Nhà Simon không chỉ có mỗi tôi… hắn ta còn đ/á/nh tôi bằng roj.”
“Tôi không chịu nổi nữa rồi. Dù phải ăn đồ rẻ tiền với cậu cũng được, tôi sẽ không chê nữa… cậu m/ua tôi về đi.”
“Tôi nhớ mùi của cậu, nhớ chiếc giường cậu ngủ, nhớ cả những viên ngọc trai cậu tự tay m/ua cho tôi…”
Tôi nhíu mày.
Yêu cầu này… thật sự vô lý.
“Không được.” Tôi dứt khoát từ chối.
Nhìn ánh mắt vốn tinh nghịch, vô tư của cậu ta dần tắt đi, tôi nói thêm:
“Tôi đã có nhân ngư của mình rồi.”
Hứa Lạc Tinh kích động:
“Cậu chọn hắn?”
“Cậu biết hắn đ/áng s/ợ thế nào không?”
“…?”
“Tôi tận mắt thấy hắn gi*t một con cá m/ập, nuốt chửng ngay ngoài bờ biển!”
Cậu ta cười lạnh:
“Cái vẻ dịu dàng, tử tế của hắn đều là giả! Sớm muộn gì… hắn cũng sẽ nuốt chửng cậu!”
“Nói bậy!”
Tôi đẩy cậu ta ra, không muốn nghe thêm bất kỳ lời bôi nhọ nào về Hàn Triệt.
Nhưng Hứa Lạc Tinh vẫn không chịu dừng lại:
“Hơn nữa, hắn vốn không phải nhân ngư! Vây của hắn đầy gai nhọn, đó là...”
“Đủ rồi!”
Tôi nổi gi/ận.
“Giữa cậu và tôi đã không còn liên quan gì nữa. Chuyện của tôi, tôi tự lo. Đừng đứng đây ly gián.”
Hứa Lạc Tinh bị tôi quát, sắc mặt lập tức khó coi, đôi mắt đỏ hoe, còn định nói tiếp.
Đúng lúc đó, Hàn Triệt cầm áo khoác tìm đến.
Hắn nhẹ nhàng khoác áo lên vai tôi, giọng dịu lại:
“Không mặc áo khoác, em sẽ bị lạnh.”
Hắn đưa tôi về nhà.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt âm u phía sau.
Ngoảnh lại, tôi thấy Hứa Lạc Tinh đứng bên miệng cống, nghiến răng:
“Nhất định… tôi sẽ đoạt lại cậu!”
Tim tôi chợt đ/ập mạnh.
8 - END
Bình luận
Bình luận Facebook