Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Lang quân, ngài có về dùng bữa không?"
Ái Liên nửa búi nửa xõa tóc, cài một cây trâm mộc mạc búi phần lớn tóc sang một bên, vài lọn tóc trước trán tung bay theo làn gió thoảng.
Ống tay áo y xắn lên, tay phải vẫn còn cầm một chiếc muôi sắt, y tựa người bên cửa, lên tiếng hỏi ta khi ta vừa định bước ra ngoài.
Dẫu sao cũng là người sống trong đám nữ nhân nhiều năm, hành vi cử chỉ luôn mang theo vài phần dáng dấp của hiền thê đảm đang. Vậy mà đặt trên người một nam tử cao gần tám thước lại chẳng mảy may có vẻ gì là kệch cỡm.
Căn b/ệnh xót xa của ta dành cho y lại phát tác, ta miên man nghĩ ngợi lỡ như có ngày y thực sự bị tên địa chủ vô lương tâm nào đó cư/ớp về làm nam sủng, không biết chừng sẽ bị đối xử ra sao.
Nhìn khung cảnh ấm cúng hệt như "vợ con nheo nhóc đợi chồng về" này, ta cắn răng, thầm thề thốt trong lòng, nhất định phải ki/ếm thật nhiều thật nhiều tiền để bảo bọc y cả một đời.
"Có về chứ, ta đi đưa thang th/uốc cho Ôn thiên kim rồi sẽ về ngay. Nhân tiện đem xấp vải màu xanh quần thanh m/ua hồi hai tháng trước đi may cho ngươi một bộ áo thu."
Ái Liên bước tới, vuốt lại cổ áo cho ta, dịu dàng nói.
"Lang quân nhớ về sớm nhé."
Tháng này Ái Liên ăn nhiều hơn hẳn trước kia, cơ thể bắt đầu dần dần cao lên và có da có th!t.
Lúc trước thấy y g/ầy gò ốm yếu hơn ta nhiều, nay nhìn lại, dường như đã cao lên thêm một chút, khí sắc cũng tốt hơn hẳn.
Mặt ta nóng ran, vội vội vàng vàng quay đầu nói lời chào tạm biệt với y.
Mẹ ơi, Tô mỗ ta đây có đức có tài gì cơ chứ!
Giao xấp vải tới tiệm may xong xuôi ta vội đến Ôn phủ, lần này vị Ôn thiên kim đã lâu không gặp cũng tự mình ra mặt đón tiếp ta.
"Đã lâu không gặp, dung nhan của Ôn tiểu thư vẫn y như cũ."
"Tô đại nhân, lần này lại phải làm phiền ngài rồi."
Ôn Thiên Thiên vò vò chiếc khăn tay, ánh mắt thất thần bay bổng, một đầu cắm đầy trang sức vàng bạc lấp lánh đến mức khiến ta lóa cả mắt. Ta cứ có cảm giác nàng ta đang thấp thỏm lo âu thế nào ấy.
Ta cũng chẳng thèm bận tâm, quay sang giao lại thang th/uốc cho người hầu, rồi hướng về phía ghế chủ tọa căn dặn.
"Ôn lão gia, thang th/uốc này uống xuống rồi, sau này nếu lệnh thiên kim vẫn không thể tự kiềm chế bản thân, vậy thì sẽ không còn canh th/uốc nào có thể uống được nữa đâu."
"Ta biết rồi." Ôn lão gia gãi gãi mặt, ái ngại liếc nhìn Ôn Thiên Thiên một cái.
Ôn Thiên Thiên lại nhìn ta chằm chằm, ánh mắt chưa từng dời đi mảy may.
"Không biết Ôn tiểu thư có điều gì muốn nói với Tô mỗ chăng?" Ta cảm nhận được ánh nhìn rực lửa của nàng ta, bèn lấy làm lạ hỏi.
"Tô đại nhân, ta..."
Đôi mắt trên khuôn mặt tròn trịa của Ôn Thiên Thiên chớp chớp liên hồi, nàng ta cắn môi nhưng lại chẳng nói nửa lời.
Ta thấy bầu không khí có phần sượng sùng, thế là chỉ cười nhạt, chắp tay hành lễ chúc tụng.
"Ôn tiểu thư phẩm mạo bất phàm, cử chỉ đoan trang, thiết nghĩ lần này chắc chắn có thể giữ dáng thành công, ngày sau trở thành thục nữ yểu điệu nức tiếng xa gần."
"Thật sao?" Đôi mắt Ôn Thiên Thiên sáng ngời, bỗng nhiên tỏ ra phấn khích.
Thật với chả giả cái gì chứ?
"Thật... mà."
"Tiểu nữ nhất định sẽ nghe theo Tô đại nhân."
Ta gãi gãi đầu, cảm giác mình và cô nàng này nói chuyện chẳng hề chung một tần số.
Thế nên ta cũng dứt khoát không nói thêm câu gì đặc biệt, bụng đã nhấp nhổm muốn chuồn.
"Trong nhà vẫn còn người đang đợi Tô mỗ về dùng bữa, Tô mỗ xin phép cáo lui trước."
"Hả? Tiểu nữ chưa từng nghe nói Tô đại nhân đã thành gia lập thất..." Ôn Thiên Thiên đột nhiên cất tiếng hỏi.
Ta ngẩng đầu liếc xéo Ôn lão gia một cái, ồ, lão ta vẫn còn đang giả vờ đếm gạch lát tường kìa.
Ta không kìm nén được khóe miệng đang nhếch lên đắc ý, cười đáp: "Là nội nhân."
Lúc ta rời đi, sắc mặt của Ôn Thiên Thiên trông có vẻ không được tốt cho lắm.
Ta nghi ngờ chắc có lẽ cô ta đang tới kỳ nguyệt tín.
Mặc kệ vậy, ở nhà vẫn còn người đang đợi ta ăn cơm, phải mau chóng quay về mới được.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook