Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- U U Lục Minh
- Chương 10.
Tôi thề đây sẽ là lần cuối cùng tôi lừa dối Lục Minh.
Lúc tắm, tôi vặn nước sang nhiệt độ thấp nhất, lúc sấy tóc thì bật chế độ gió lạnh xối thẳng vào đầu mà thổi.
Từ nhỏ sức khỏe của tôi đã không tốt.
Khi cảm nhận được cái lạnh thấu xươ/ng xộc thẳng lên đại n/ão, khoang mũi có chút khó chịu.
Tôi sụt sịt mũi, biết mình sắp cảm lạnh đến nơi rồi.
Có sốt được hay không thì phải trông vào vận may thôi.
Tôi vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm, anh trai đang ngồi trên sô pha, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào tôi không rời.
Tôi bước tới, "á" lên một tiếng rồi ngã nhào vào lòng anh.
Dù hành động của tôi rất đột ngột, nhưng anh tôi vẫn kịp giơ tay ra ôm ch/ặt lấy tôi.
Tôi chợt thấy mình giống như một con hồ ly tinh đang quyến rũ chàng thư sinh vậy.
Nhưng ánh mắt anh trai lại kiên định như thể sắp đi tu đến nơi.
Giọng nói lạnh lùng, xa cách.
"Đi ngủ đi."
"..."
Tay tôi khẽ nắn nắn đùi anh, thế này chẳng giống anh trai tôi chút nào.
Ngón tay tôi bị anh giữ ch/ặt lấy, tôi nhìn chằm chằm vào hầu vịt đang khẽ chuyển động của anh.
"Sao anh lại ngó lơ em?"
"Đừng quậy nữa."
"Đi ngủ đi."
Khi anh cất lời lần nữa, trong giọng nói đã mang theo vài phần cảnh cáo.
"Anh ơi, em đối xử với anh tốt như vậy, anh không thích sao?"
Tôi ngồi trên đùi anh, giơ tay ra sờ lên yết hầu anh.
Đồng tử của anh rõ ràng co lại một chút, anh rên khẽ một tiếng trong cổ họng.
Lại đang gồng mình chịu đựng rồi, anh trai của tôi ơi.
"Vậy lần sau em không đối tốt với anh như thế này nữa nhé?"
"Là anh không cần em đấy chứ, Lục Minh."
"Anh xem, chính anh đã đẩy em gái anh..."
Chỗ gáy truyền đến một lực đạo vô cùng quen thuộc.
Môi răng đột ngột bị chặn đứng, những lời tôi định nói bị nuốt ngược vào trong.
Cái tên khốn kiếp này lại không cho em gái mình nói chuyện nữa rồi.
Đôi khi, tôi thấy tội nghiệp anh trai mình gh/ê g/ớm.
Rõ ràng người bị xích lại là tôi, nhưng kẻ bị giam cầm trong thực tại lại chính là anh.
Tôi vòng tay ôm cổ anh: "Anh có sợ không, anh trai?"
Anh im lặng gật đầu trong lòng tôi.
"Dạo này em không bình thường chút nào, Lục U."
Giọng anh khản đặc.
"Anh rất sợ đó là một cái bẫy."
"Nhưng em có biết không? Ngay cả khi em đào sẵn một cái hố trước mặt anh."
"Rồi mỉm cười bảo anh: 'Anh ơi, anh nhảy xuống đi'."
"Thì anh trai cũng sẽ chẳng mảy may suy nghĩ mà đ/âm đầu nhảy xuống."
Chương 6:
Chương 22
Chương 15
Chương 20
Chương 11
Chương 19
Chương 20
Chương 24
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook