Từ khi còn nhỏ tôi đã biết được một việc.
Mẹ tôi là người bị b/ắt c/óc b/án đến đây.
Đúng ra phải nói là không chỉ mẹ tôi, gần như tất cả phụ nữ trong làng này đều là bị b/ắt c/óc b/án vào đây.
Ở trong một ngôi làng như vậy, vận mệnh của người phụ nữ bị b/ắt c/óc đến sẽ là không ngừng sinh con, sinh được con trai thì ở lại còn con gái thì sau năm tuổi sẽ bị xem như món hàng mà b/án đi, chỉ có một số ít trông xinh đẹp mới được ở lại.
Những người phụ nữ bị b/ắt c/óc đến không được đối xử như con người, bọn họ là công cụ để phát tiết tình dục, có thể là cái máy sinh con, và cũng có thể trở thành bao cát để trút gi/ận.
Vì sao tôi lại biết, bởi vì mẹ của tôi bị chính người đàn ông đó đ/á/nh ch*t ngay trước mặt tôi.
Sau khi mẹ tôi ch*t, tôi đã trở thành bao cát để ông ta trút gi/ận lên.
Chỉ là sau này tôi mới hiểu ra.
Tôi tưởng rằng số phận của những đứa bé nam bị b/ắt c/óc đến làng có lẽ sẽ khác với những bé gái nhưng tôi đã lầm.
Đối với người đàn ông đó, tôi chỉ là một món đồ có hay không cũng được.
Ông ta n/ợ tiền, chủ n/ợ tìm đến nhà, vì để tránh phiền phức ông ta đã kéo tay của tôi không ngần ngại mà ch/ặt đ/ứt một ngón của tôi dùng để cấn n/ợ.
Khoảnh khắc đó sự đ/au đớn trong lòng khiến tôi quên đi tất cả, trong đầu chỉ còn lại ba chữ!
Gi*t ông ta!
Dường như người có số phận đáng thương giống nhau sẽ tìm được nhau, có một ngày tôi gặp được Vương Diễm.
Tôi biết cô ấy bị thím Vương ở nhà kế bên b/ắt c/óc về làng, cho dù không cần nói tôi cũng biết.
Bởi vì mắt của cô ấy khác với những đứa con gái quê mùa khác ở vùng thôn quê, cô ấy rất xinh đẹp.
Nhưng đẹp ở trong một ngôi làng tội á/c chồng chất như vậy thì lại là một cái tội.
Tôi tận mắt thấy cô ấy bị trưởng làng kéo vào trong nhà kho, không biết qua bao lâu tiếng gào thét, van xin thảm thiết dừng lại, lão già bình thường trông có vẻ đạo mạo mới kéo quần đi ra ngoài.
Khi tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy đang nằm ở trên mặt đất từ từ mặc quần áo, dường như nghe thấy động tĩnh cô ấy nhìn về phía tôi.
Cũng chính vì cái nhìn này đã khiến tôi ngây người ra.
Tôi không biết bản thân có thích cô ấy không, chỉ là từ cái nhìn đó, hai linh h/ồn cô đơn lạc lõng giống nhau đã tìm được nhau.
Không thể không nói, Vương Diễm rất thông minh nhưng tôi cũng khôn ngoan không kém.
Kế hoạch của chúng tôi chính là sau khi Vương Diễm tốt nghiệp năm tư sẽ bắt đầu b/áo th/ù.
Bước đầu tiên của kế hoạch chính là ngày nào tôi cũng đổ th/uốc mà Vương Diễm đưa cho vào suối nước nóng ở trong làng, bước thứ hai chính là tôi phải giả ch*t.
Mà người tốt nhất được chọn để hại ch*t tôi chính là người anh trai s/úc si/nh của Vương Diễm, Vương Đằng Phi.
Tôi cố ý dùng chuyện cũ lúc nhỏ để chọc tức Vương Đằng Phi sau khi s/ay rư/ợu đẩy tôi xuống núi, sau đó tôi thay áo của mình vào một th* th/ể còn mới đã chuẩn bị trước từ sớm.
Tôi lấy đ/á đ/ập vỡ mặt của th* th/ể đó, vạch bụng anh ta ra, tạo ra một bộ dạng ch*t thê thảm.
Mà chuyện này cũng chuẩn bị cho việc Vương Diễm trở về làng.
Kế hoạch được thực hiện rất thuận lợi, sau khi chúng tôi đợi mọi thứ đã xong xuôi, tôi sẽ đi nhận tội.
Điều khiến tôi không ngờ tới là Vương Diễm lại trước tôi một bước nhận hết tất cả mọi việc.
Tôi muốn đi tìm cô ấy, muốn ch*t cùng với cô ấy, cho đến khi tôi nhìn thấy bức thư mà cô ấy đưa cho tôi.
Cô ấy nói với tôi, cô ấy sẽ không ch*t, bởi vì cô ấy đã mang th/ai con của tôi.
Nếu như cô ấy không nhận tội thì cả hai chúng tôi đều phải ch*t, vì vậy đây chính là kết cục tốt đẹp nhất cho cả hai.
Cô ấy muốn tôi chăm sóc tốt cho con, xem nó như là ng/uồn hy vọng.
Quên đi những đ/au khổ và á/c mộng ở nửa đời trước, dẫn theo con thay cô ấy tiếp tục sống một cuộc đời thật đẹp.
- Hoàn -
Bình luận
Bình luận Facebook