Nợ máu trả máu

Chương 19

02/02/2024 10:42

Thẩm Bắc Ninh vội vã chạy về phòng tôi để ngăn tôi làm điều gì đó còn đi/ên rồ hơn.

Nhưng bà ấy phát hiện ra rằng tôi đã biến mất.

Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ, có phần trống trải.

Rõ ràng, chủ phòng sẽ không quay lại đây trong một khoảng thời gian.

Trái tim Thẩm Bắc Ninh trầm xuống, bà ấy bắt đầu đi/ên cuồ/ng gọi cho tôi.

Khi không thể liên lạc được, bà ấy đã gửi từng đoạn tin nhắn.

“Chiêu Chiêu, đừng làm chuyện ng/u ngốc."

“Con mới mười bảy tuổi, đừng ngọc nát đ/á tan."

Tôi nhìn tin nhắn trên điện thoại, trong lòng không hề lay động.

Trong thời gian dài đầy tăm tối của tôi, mẹ nuôi và bạn bè từ học viện Tinh Lan đã ở bên cạnh và an ủi tôi.

Nếu không phải vì Thẩm Bắc Ninh, tôi đã không thể sống sót đến ngày hôm nay.

Nhưng tôi chỉ có thể… Xin lỗi.

Tên tôi là Chiêu Chiêu, ngay từ ngày đầu tôi chọn cái tên này cho mình, tôi chỉ có một mục tiêu trong đầu.

Chìm oanh chiêu tuyết*, n/ợ m/áu phải trả bằng m/áu.

*沉冤昭雪 – Chìm oanh chiêu tuyết, thành ngữ của Trung Quốc chỉ việc oan khuất trong quá khứ được rửa sạch.

Ngay cả khi đ/á/nh cược chính bản thân mình, cũng không ngần ngại làm điều đó.

Tắt điện thoại, tôi nâng ly rư/ợu lên nhìn người đối diện: "Cheers."

Người phụ nữ giơ ly rư/ợu lên, nhưng một lúc lâu sau cũng không cụng ly với tôi.

Khuôn mặt của người phụ nữ đó đã xuất hiện vô số lần trong những cơn á/c mộng của tôi.

Bà ta là Phương Tuyết.

Một ngày trước tôi đã gửi email cho Phương Tuyết.

Nội dung rất đơn giản, đó là video của bà ta ở trước cửa cục dân chính.

“Hoặc là tôi sẽ gửi nó cho cảnh sát, hoặc là đưa cho tôi tám vạn nhân dân tệ phí bịt miệng."

Chúng tôi hẹn gặp nhau tại phòng riêng của nhà hàng tư nhân ẩn này.

Trong phòng riêng chỉ có hai người, Phương Tuyết và tôi bị ngăn cách bởi một chiếc bàn tròn khổng lồ, không khí im lặng đến rợn người.

Một lúc sau, Phương Tuyết đặt ly rư/ợu xuống, lấy một phong bì dày từ trong túi xách ra, đưa cho tôi ở bên kia bàn.

"Số tiền cô muốn."

Tám vạn nhân dân tệ, đối với một gia đình giàu có như Phương Tuyết cũng không xem là nhiều.

Vậy mà tay bà ta lại đang r/un r/ẩy.

Tôi nhìn những ngón tay r/un r/ẩy của bà ta mà mỉm cười: "Dì Phương, dì có tiếc số tiền này không?"

"Hay nói là… Con số này làm dì nhớ đến chuyện gì khó đối mặt trong quá khứ?"

Sắc mặt Phương Tuyết thay đổi.

Bà ta nghiến răng hỏi: "Cô là ai?"

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn số tiền trong tay.

Tám vạn, con số này rất có ý nghĩa.

Hồi đó, Phương Tuyết đưa con trai Phương Phi Viễn đến nhờ cậy mẹ tôi, hai mẹ con họ không nơi nương tựa, vì vậy họ đã hỏi v/ay mẹ tôi tám vạn.

Vì tình bạn thời đại học nên mẹ tôi đã rất hào phóng cho v/ay.

Số tiền đó không bao giờ được trả lại.

Hiện tại, tôi đã lấy lại nó thay cho bà ấy.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu thôi.

Danh sách chương

5 chương
02/02/2024 10:42
0
02/02/2024 10:42
0
02/02/2024 10:42
0
01/02/2024 10:08
0
01/02/2024 10:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận