Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Linh Vũ Thiên Hạ
- Chương 1804: Thú hồn biến hóa (2)
Lúc này thân hình to lớn của Bôn Lôi Thiên Hổ bỗng dưng quay lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào một tán tu Vũ Tôn nhất trọng cách đó không xa, lợi trảo không chút do dự ch/ém xuống. Tức thì mấy cái khe trong không gian xuất hiện sau đó lan tràn ra phía trước.
Vũ Tôn nhất trọng kia tuổi chừng lục tuần, thấy vậy lập tức hoảng hốt rồi nhanh chóng chạy trốn. Ngay cả dũng khí chống lại cũng không có.
Thế nhưng tốc độ đào tẩu của hắn cũng không nhanh bằng Bôn Lôi Thiên Hổ cái khe trong không gian lan tràn, trong nháy mắt lan tới trên người hắn. Cả thân hình dưới cái khe trong không gian hóa thành từng mảnh nhỏ. Một siêu cấp cường giả Vũ Tôn nhất trọng không ngờ cứ như vậy lại bị đ/á/nh ch*t, vô cùng đơn giản.
Phanh Phanh Phanh.
Thánh Linh Thiên Tôn, Thánh Vũ Thiên Tôn, Bàn Hủy, Bàn Vân, Phục Yêu Tôn giả, Hỏa Vân tôn giả nhân cơ hội đ/á/nh tới. Trong nháy mắt mấy đạo công kích đ/á/nh vào trên người Bôn Lôi Thiên Hổ, lực lượng mạnh mẽ đ/á/nh xuống tức thì đẩy lùi Bôn Lôi Thiên Hổ.
- Không tốt.
Lục Thiếu Du gi/ật mình biến sắc. Đầu Bôn Lôi THiên Hổ này vừa vặn đang lùi về phía hắn, mà đồng thời nó cũng đem theo một đạo trảo ấn đ/á/nh thẳng về phía mình. Công kích lôi điện lực hắn không sợ. Thế nhưng dưới công kích trảo ấn này hắn không thể nào chịu nổi, loại lực lượng này bản thân hắn còn chưa thể chịu được.
Ông.
Một tiếng sấm n/ổ vang lên, Huyễn Ảnh Thanh Vũ rung động, Lục Thiếu Du không có một chút chần chờ nào lập tức thối lui. Trong lúc thối lui, đạo trảo ấn trước mặt hắn cũng đồng thời đ/á/nh xuống. Một cỗ lực lượng hùng hậu khiến cho không gian vặn vẹo bao phủ thân thể, khiến cho tốc độ của hắn giảm đi.
- Tiểu tử, ngươi ch*t chắc rồi.
Một thanh âm vang lên trong tai Lục Thiếu Du, ngay khi thân hình Lục Thiếu Du giãy dụa ra khỏi không gian vặn vẹo, Không Nhận Tôn giả truyền âm vào trong tai Lục Thiếu Du. Lục Thiếu Du lập tức cảm nhận được có một cỗ lực lượng vô hình phong tỏa không gian chung quanh hắn, lúc này hắn đã không còn đường lùi. Không Nhận Tôn giả kia không ngờ lại âm thầm đối phó với hắn.
- Nghiệt súc, muốn ch*t.
Cách Lục Thiếu Du không xa, Không Nhận Tôn giả âm thầm cười nhạt một tiếng. Một đạo chưởng ấn đ/á/nh ra giả bộ công kích Bôn Lôi Thiên Hổ. Trên thực tế lại đang âm thầm phong tỏa không gian, đem không gian chung quanh Lục Thiếu Du phong kín, để cho hắn không có đường lùi lại.
- Phiền phức rồi.
Trong sát na, sắc mặt Lục Thiếu Du đại biến, đột nhiên cắn răng một cái, ngay khi trảo ấn đen kịt x/é rá/ch không gian kia b/ắn tới, chân khí trên người hắn bạo phát, cái đầu khẽ nghiêng đi tránh được ông kích. Đạo trảo ấn kia dưới vô số ánh mắt kinh hãi của mọi người lập tức đ/á/nh vào trên vai Lục Thiếu Du. Cùng lúc đó ở trong mi tâm Lục Thiếu Du có một đạo quang trụ màu trắng đ/á/nh về phía Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ.
Cách Cách.
Trảo ấn chụp xuống, đ/ập nát bả vai Lục Thiếu Du. Thanh âm cạch cạch ngh/iền n/át vang lên. Bằng mắt thường có thể thấy được, nơi trảo ấn đi qua, cái khe đen kịt trong không gian kéo dài. Ở vai trái Lục Thiếu Du, lân phiến trên Thanh Linh Khải Giáp vỡ nát, quang mang màu tím trên vai quanh quẩn, sau khi giằng co được một lát liền bị vỡ vụn. Cả bờ vai trái bị đ/á/nh nát, m/áu tươi b/ắn ra tung tóe, sắc mặt Lục Thiếu Du cũng trắng bệch, đồng thời một đạo linh h/ồn lực của Lục Thiếu Du cũng trực tiếp đ/á/nh vào trong mi tâm Bôn Lôi Thiên Hổ rồi biến mất không thấy.
Linh h/ồn lực đ/á/nh vào trong đầu Bôn Lôi Thiên Hổ thì Lục Thiếu Du phát hiện ra một việc, linh h/ồn lực của hắn hoàn toàn không có một chút trở ngại nào, trực tiếp đi vào không gian linh h/ồn của Bôn Lôi Thiên Hổ.
Vì sao có thể dễ dàng đi vào như vậy, một đường thuận lợi khiến cho ngay cả bản thân Lục Thiếu Du cũng không dám tin tưởng. Điều này quá không bình thường, quả thực không bình thường tới cực điểm. Thú h/ồn do cường giả viễn cổ lưu lại, lại là thú h/ồn Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ bát giai đỉnh phong, không ngờ lại không có một chút cấm chế nào.
Thú h/ồn, chính là h/ồn anh của yêu thú, linh thú trực tiếp luyện chế ra. H/ồn anh của yêu thú, linh thú, vũ giả, linh giả một khi trở thành h/ồn anh đơn đ/ộc tồn tại sẽ dần dần yếu bớt. Vũ giả, linh giả có thể đoạt xá thì yêu thú, linh thú cũng có thể đoạt xá. Nhưng mà nếu như là cùng một chủng tộc thì thực lực phải phù hợp mới được. Mà h/ồn anh của yêu thú, linh thú nếu không muốn bị giảm đi thực lực thì cũng chỉ có thể luyện chế thành thú h/ồn.
Thú h/ồn linh thú, yêu thú giống như một ít th/ủ đo/ạn của linh giả dùng h/ồn anh luyện chế thành. Lục Thiếu Du đã sớm xem qua Thôi H/ồn Độc Vương Đông Vô Mệnh thi triển Phệ H/ồn Ác Anh, trên phương diện nào đó quả thực không khác biệt với thú h/ồn là bao.
Thế nhưng thú h/ồn lại giống như khôi lỗi, một khi luyện chế sẽ sẽ bị chủ nhân bố trí cấm chế và linh h/ồn ấn ký, tránh để người khác kh/ống ch/ế. Lục Thiếu Du vô cùng nghi hoặc, lẽ nào vị cường giả viễn cổ này ngay cả thú h/ồn Bôn Lôi Thiên Hổ bát giai hậu kỳ đỉnh phong cũng không đặt vào trong mắt.
- Thử nhìn xem có thể kh/ống ch/ế được hay không.
Lục Thiếu Du tức thì thầm nghĩ. Linh h/ồn lực của hắn tiến đến cũng chỉ là muốn thử xem vận khí của mình mà thôi. Nếu như hắn có thể kh/ống ch/ế được thú h/ồn Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ bát giai hậu kỳ đỉnh phong mà nói thì quả thực là phát tài lớn. Sau này hắn cũng có thể giống như Tâm Đồng, có thú h/ồn trong người, thú h/ồn bát giai đỉnh phong, tuyệt đối là bảo vật.
Trong đầu nghĩ vậy, linh h/ồn lực Lục Thiếu Du lập tức dũng mãnh tiến vào trong đầu Bôn Lôi Thiên Hổ, trong nháy mắt dung nhập vào bên trong. Mãi cho đến khi bố trí xong linh h/ồn lực của mình, cũng không gặp phải một chút cản trở nào. Quá trình thuận lợi như vậy khiến cho Lục Thiếu Du không dám tin tưởng. Mỗi một lần hắn nhận được bảo vật đều phải trải qua cửu tử nhất sinh mới thu được. Mà lần này lại quá thuận lợi, quả thực hắn không dám tưởng tượng ra.
Chỉ đơn giản như vậy là có thể thành công, Lục Thiếu Du thầm nghĩ, sợ rằng bản thân mình còn phải cảm tạ Không Nhận Tôn giả một phen, nếu không phải hắn âm thầm ra tay với mình thì mình cũng không đ/á/nh cuộc một phen như vậy. Không nghĩ tới vận khí của hắn lại rắm thí như thế, vị cường giả Vũ Đế viễn cổ kia nếu biết chuyện này có lẽ còn tưởng rằng hắn can đảm a.
Kỳ thực ngay từ đầu hắn đã muốn kh/ống ch/ế đầu yêu thú bát giai hậu kỳ Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ này, thế nhưng vừa nghĩ tới đẳng cấp của nó là bát giai hậu kỳ đỉnh phong, lại là vật của cường giả viễn cổ thì lập tức không dám suy nghĩ nữa. Bởi vì đâu có thể dễ dàng như vậy, nếu như thú h/ồn bát giai hậu kỳ này phản kháng, đến lúc đó hắn tr/ộm gà không được mà còn mất nắm gạo.
Ai lại ngờ được trong thú h/ồn này không có một cái cấm chế nào. Vô cùng dễ dàng là có thể kh/ống ch/ế được. Chuyện này có lẽ phải nhìn xem kẻ nào gan dạ nhất, chỉ sợ tất cả cường giả biết được việc này nhất định sẽ tức gi/ận tới ch*t.
Chương 8
Chương 21
Chương 18
Chương 12
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook