Truyền Nhân Lỗ Ban Cuối Cùng

Truyền Nhân Lỗ Ban Cuối Cùng

Chương 2

29/03/2026 10:48

3.

Mới sáng tinh mơ, Châu Chính đã phóng con xe máy điện tới đậu xịch trước cửa nhà tôi.

Gió bấc rít gào xuyên qua khe áo, lạnh buốt đến tận xươ/ng. Tôi rụt cổ lại, nhảy lên yên sau.

Cái thằng ranh này, lái xe mà cái mồm cứ lải nhải không ngừng, chẳng sợ nuốt cả bụng gió lạnh.

“Thầy tính chuẩn thật đấy. Đúng là thần cơ diệu toán.”

“Hôm qua lúc cháu về… nhìn thấy dáng vẻ cuối cùng của ông nội, tim cháu như vỡ ra từng mảnh…”

“Thầy bảo cháu tới đón thầy… có phải thầy tính ra cái ch*t của ông nội cháu có uẩn khúc gì không ạ?”

Gió thổi phần phật.

Đầu óc tôi quay cuồ/ng, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Thằng nhóc phía trước lại cứ lảm nhảm mãi, khiến tôi bực mình.

Thế là tôi buông một câu lạnh tanh: “Không. Tôi thấy cậu khờ quá nên định nhân cơ hội này lừa cậu ít tiền thôi.”

Tốc độ chiếc xe chậm dần.

Châu Chính im lặng hồi lâu.

Mãi đến khi dừng lại ở ngã tư đèn đỏ, cậu ta chống chân xuống đất, không quay đầu lại mà nói: “Cháu không tin.”

“Tại sao?”

“Kẻ l/ừa đ/ảo chẳng ai đi lừa một đứa nghèo rớt mồng tơi cả.”

“Với lại… hôm qua thầy xem quẻ cho ông nội cháu còn không lấy tiền mà.”

Đèn xanh bật lên.

Chiếc xe máy điện lại tiếp tục lăn bánh.

“Cháu tin rằng… trên đời này vẫn còn nhiều người tốt.” Cậu ta gào lên giữa gió.

Ngồi phía sau, tôi nhìn chằm chằm vào gáy thằng nhóc này. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Nhà Châu Chính nằm tít tận phía Tây thôn Khang, nơi hoang vu hẻo lánh. Một căn nhà cũ kỹ đứng trơ trọi bên rìa làng.

Trong sân vắng vẻ tiêu điều, chỉ có vài thím hàng xóm đang lom khom đun nước phụ giúp.

“Nhà cháu chuyển đến đây sau này thôi.” Châu Chính dựng xe gọn gàng, vừa xoa xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh vừa nói.

“Dân ngụ cư nên cũng ít giao du với người trong thôn.”

“May mà mấy bác hàng xóm còn sang giúp một tay, chứ không thì đến cái linh đường cháu cũng chẳng dựng nổi.”

Linh đường dựng ngay giữa nhà chính.

Rèm vải trắng đen treo lưa thưa, chính giữa là một bức di ảnh đen trắng.

Ông cụ g/ầy gò đến mức gần như biến dạng. Gò má cao vút, đôi mắt trong ảnh vẫn toát ra vẻ âm u lạnh lẽo.

Bên dưới ghi rõ ràng cái tên: Châu Trấn Sơn.

Tôi đưa mắt nhìn quanh một vòng.

Phong thủy nơi này… kỳ lạ vô cùng. Phía trước không có làng mạc. Phía sau cũng chẳng có xóm giềng.

Lưng tựa vào một ngọn núi hoang vu, trước cổng lại có một rãnh nước khô cạn đ/âm thẳng vào cửa.

Thế cục này gọi là “Xuyên Tâm Sát” – chủ về gia đạo ly tán.

Người bình thường xây nhà tuyệt đối sẽ không chọn mảnh đất tuyệt tự thế này.

“Đại sư Hồ, thầy ngồi nghỉ một lát đi, để cháu vào thắp cho ông nội nén nhang.”

Châu Chính dẫn tôi vào nhà.

Vừa bước qua bậu cửa, mùi hương trầm dày đặc lập tức xộc thẳng vào mũi.

Trước linh đường đã có một người đứng đó.

Người đàn ông mặc áo dạ màu lông lạc đà, đeo kính gọng vàng, tóc chải gọn gàng không một sợi rối.

Sự xuất hiện của hắn trong căn nhà nông xập xệ này… trông vô cùng lạc lõng.

Gã đàn ông ấy đang thắp hương trước di ảnh.

Tôi lặng lẽ bước sang một bên.

Ánh mắt dừng lại trên đôi tay của hắn.

Cách hắn dâng hương… hoàn toàn khác người thường.

Tay trái chắp sau lưng.

Ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp ch/ặt nén nhang, ngón cái giữ phần chân nhang.

Đầu nhang hướng thẳng vào bài vị, nâng ngang tầm mày, rồi cúi người thật sâu.

Sau đó, hắn dùng tay trái cắm từng nén nhang vào lư.

Ba nén nhang.

Dài ngắn không đều – Hai ngắn, một dài.

Tôi khẽ kéo Châu Chính lại gần.

“Người kia là ai vậy?”

“Dạ… chú Trần Mặc.” Châu Chính hạ giọng.

“Chú ấy nói ngày xưa từng được ông nội cháu chỉ bảo, học lỏm mấy ngày nghề mộc.”

“Nghe tin ông cháu mất nên lặn lội đến viếng.”

Tôi hất cằm về phía lư hương.

“Cậu từng thấy ai dâng hương kiểu đó chưa?”

Châu Chính nhìn một cái rồi gật đầu như chuyện hiển nhiên: “Có chứ ạ.”

“Lần nào ông nội cháu thắp hương cho tổ sư gia… cũng làm y hệt vậy.”

Trong lòng tôi bỗng hiểu ra.

Gã đàn ông tên Trần Mặc kia thắp hương xong.

Khi đi ngang qua chúng tôi, bước chân hắn bỗng khựng lại.

“Xin nén bi thương.” Hắn nói với Châu Chính.

Châu Chính gật đầu: “Cảm ơn chú Trần.”

Hắn móc từ túi áo dạ ra một tấm danh thiếp đưa cho Châu Chính.

“Nếu có việc gì… cứ gọi số này.”

Nói xong, hắn quay sang.

Ánh mắt sắc lạnh sau cặp kính gọng vàng dừng lại trên mặt tôi… khoảng hai giây.

Châu Chính nhận lấy danh thiếp, rồi tiễn hắn ra cửa.

4.

Chờ Trần Mặc đi khỏi, tôi tiến đến trước linh đường, thắp cho ông cụ ba nén nhang thanh tịnh.

Khói nhang vốn đang bay thẳng tắp, bỗng dưng giữa chừng lại tản mác ra xung quanh, tựa như bị một thứ gì đó vô hình đ/á/nh tan.

Cái ông cụ này, không chịu nhận nhang của tôi.

Tôi chống nạnh, hậm hực trừng mắt nhìn di ảnh của Châu Trấn Sơn.

Cái lão già đáng gh/ét này, định ăn vạ tôi đấy à?

Vừa lúc đó, Châu Chính tiễn khách xong quay lại.

"Châu Chính, dẫn tôi đi dạo quanh đây một vòng đi." Tôi phủi phủi tàn nhang dính trên tay, thở dài ngao ngán.

Nhà họ Châu không lớn, chỉ vỏn vẹn ba gian nhà ngói. Ngoài nhà chính và phòng ngủ của Châu Chính, phía Đông còn một gian nhà luôn bị khóa kín cửa.

"Đó là phòng mộc ạ." Thấy tôi cứ dán mắt vào cánh cửa đó, Châu Chính lên tiếng giải thích.

"Bình thường ông nội không cho cháu vào đó đâu. Tính ông lập dị lắm, có lúc tự nh/ốt mình trong đó cả ngày lẫn đêm, ai gõ cửa cũng không chịu mở."

Tôi nhíu mày, tỉ mỉ suy xét lại hướng đi của luồng phong thủy trong căn nhà này.

Sinh khí của toàn bộ ngôi nhà khi luân chuyển đến đây, dường như bị một cái miệng khổng lồ vô hình nào đó nuốt chửng không còn một mảnh.

Tử khí ngưng tụ, dồn ứ lại không thể nào tiêu tán.

Nơi này tuyệt đối không phải là một căn phòng mộc bình thường, đây rõ ràng là một "Tử môn" đã được sắp đặt một cách cực kỳ tinh vi.

Được sự đồng ý của Châu Chính, cậu ta rút chìa khóa mở toang cánh cửa phòng mộc.

Ngay giây phút cánh cửa bật mở, một mùi ẩm mốc xen lẫn vị hăng hắc của mạt c/ưa lập tức xộc thẳng vào mặt.

Tôi cứ ngỡ sẽ phải chứng kiến một cảnh tượng bừa bộn, lộn xộn, nào ngờ mọi thứ lại trái ngược hoàn toàn.

Căn phòng cực kỳ gọn gàng, ngăn nắp.

Đủ các loại đồ nghề từ đục, bào, c/ưa, thảy đều được phân loại theo kích cỡ, treo tăm tắp trên tường.

Từng món dụng cụ đều được lau chùi sáng loáng, sắc lẹm, trông chẳng khác nào những con d/ao mổ của bác sĩ phẫu thuật.

Trước bàn làm việc, đặt chễm chệ một chiếc ghế Thái sư.

"Ông nội cháu chính là mất trên chiếc ghế này." Châu Chính r/un r/ẩy chỉ tay vào chiếc ghế.

"Hôm đó lúc cháu về đến nhà, ông đang ngồi trên chiếc ghế này, tay còn chỉ thẳng lên xà nhà, miệng há hốc, nhưng lại không tài nào thở nổi."

"Bác sĩ kết luận là do tắc nghẽn đường hô hấp trên cấp tính, nói nôm na là một hơi không thở được nên bị ch*t ngạt."

Tôi bước lại gần chiếc ghế.

"Lúc đó ông cụ chỉ tay vào đâu?"

Châu Chính giơ tay, chỉ thẳng vào chính giữa thanh xà nhà: "Chính là chỗ đó ạ. Miệng ông há hốc, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè."

Tôi nương theo hướng tay của cậu ta nhìn lên.

Thanh xà nhà làm bằng gỗ du lâu năm, đen trùi trũi đ/è nặng trĩu trên đỉnh đầu.

"Đi vác cái thang lại đây."

Châu Chính chẳng nói chẳng rằng, khệ nệ vác tới một chiếc thang gỗ.

Tôi trèo lên thang, tiến sát lại gần xà nhà.

Ngay tại vị trí khớp nối giữa xà ngang và cột chống, xuất hiện một khe hở vô cùng nhỏ.

Nếu không tinh mắt soi kỹ, thì chẳng thể nào phát hiện ra đó là một ngăn chứa bí mật do con người cố tình tạo ra.

Tôi thò tay ra, dùng đầu ngón tay móc vào mép khe hở, rồi dùng sức cạy mạnh.

Cạch.

Một miếng gỗ to bằng bàn tay bật tung ra.

Tim tôi đ/ập thình thịch, thò tay vào mò mẫm.

Trống trơn.

Nhưng sờ kỹ lại, hình như có một mẩu giấy.

Tôi phải chật vật lắm mới lôi được mẩu giấy đó ra.

Một mảnh giấy ố vàng hiện ra trước mắt, nét chữ trên đó mạnh mẽ, dứt khoát:

[Tôi là Châu Trấn Sơn.

Vào năm Giáp Thân, vì sử dụng thuật yểm thắng mà tôi đã hại ch*t ba mạng người nhà họ Triệu ở thôn Liễu Thụ.

Tội nghiệt của tôi sâu nặng, tày trời khó dung.

Vợ con tôi… cũng vì nghiệp chướng ấy mà phải ch*t thay.

Nay tôi đã tự tay hủy bỏ Thiên tà thuật, chỉ để lại Chính pháp cho hậu thế.

Nếu đệ tử đời sau hữu duyên đọc được những dòng này, xin hãy giữ tâm trong sáng, hành thuật vì người, tích đức tạo phúc cho đời.

Bằng không…

Nếu trong lòng khởi lên tà niệm, ắt sẽ chuốc lấy Ngũ Tệ Tam Khuyết – kết cục chẳng khác gì tôi.]

Tôi đưa mảnh giấy cho Châu Chính.

Đôi bàn tay đang nâng mảnh giấy của Châu Chính run lên bần bật.

"Chuyện này... ông nội chưa bao giờ kể cho cháu nghe cả."

"Cậu có biết ông nội cậu là truyền nhân của thuật Lỗ Ban không?"

"Hả? Chẳng phải Lỗ Ban là tổ sư gia của nghề mộc sao? Ông nội cháu là thợ mộc, thì đương nhiên ông phải là truyền nhân của Lỗ Ban rồi."

Nhìn vẻ mặt "ngây ngô" của Châu Chính, tôi tức đến lộn ruột.

Tôi bèn co ngón tay, gõ một cú đ/au điếng lên trán cậu ta.

“Tôi đang nói đến thuật Lỗ Ban cơ mà!”

Châu Chính ôm đầu, mặt mũi nhăn nhó, trông ỉu xìu thấy rõ.

Thấy cậu ta đúng là m/ù tịt thật, tôi đành phải kiên nhẫn giải thích:

“Người đời chỉ biết Lỗ Ban là tổ sư của nghề mộc, nhưng lại chẳng mấy ai biết rằng thứ ông ấy để lại cho hậu thế không chỉ có mỗi tay nghề mộc.”

“Tương truyền, bộ ‘Lỗ Ban Kinh’ được chia làm hai quyển Thượng và Hạ. Quyển Thượng ghi chép các kỹ thuật xây dựng, nghề mộc, kích thước nhà cửa… Còn quyển Hạ thì lại hoàn toàn khác, trong đó chứa đủ loại bùa chú, thuật yểm thắng, cùng những pháp thuật dùng để tiêu tai giải nạn.”

“Cái thuật Lỗ Ban mà tôi vừa nhắc đến… chính là phần trong quyển Hạ ấy.”

“Nghe nói những pháp thuật ghi trong quyển Hạ phần lớn đều tà môn âm hiểm. Vì vậy Lỗ Ban mới từng buông lời nguyền: bất cứ ai học những thứ này, đều phải gánh chịu Ngũ Tệ Tam Khuyết.”

Châu Chính đứng ngẩn ra nghe tôi nói, rồi lại cúi xuống nhìn chằm chằm mảnh giấy trong tay.

“Ý thầy là… ông nội cháu dùng tà thuật Lỗ Ban để hại người, nên mới bị quả báo?”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lúc.

“Mảnh giấy ghi rõ rằng ông nội cậu dùng thuật yểm thắng hại ch*t ba người vào năm Giáp Thân. Tính ra thì chuyện này đã xảy ra từ hai mươi năm trước rồi.”

“Nhưng nếu vậy… tại sao phải đến tận bây giờ quả báo mới ập đến?”

Tôi dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Còn nữa, trong mảnh giấy có viết: ‘Bằng không, nếu nảy sinh tà niệm, ắt sẽ chuốc lấy Ngũ Tệ Tam Khuyết – kết cục chẳng khác gì tôi.’”

Tôi ngẩng lên nhìn Châu Chính.

“Rốt cuộc ông nội cậu… đã phạm phải điều gì?”

Châu Chính nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Ngũ Tệ Tam Khuyết là cái gì thế thầy?"

"Ngủ tệ là Quan (góa vợ), Quả (góa chồng), Cô (mồ côi), Độc (cô đ/ộc không con), Tàn (t/àn t/ật)."

"Còn tam khuyết là thiếu tiền (nghèo khổ), thiếu mạng (sống không thọ), thiếu quyền (không có địa vị cao)."

"Thiếu tiền!" Châu Chính đáp chắc nịch, không do dự.

"... Còn gì nữa không?"

"Bà nội và bố mẹ cháu đều mất sớm, như vậy có tính là 'Quan' và 'Độc' không? Ông nội cháu bị đi/ếc tai trái, thế là 'Tàn' rồi đúng không ạ?"

"Điếc tai trái á?"

"Vâng, nghe nói hồi xưa trong lúc làm mộc, bị một chiếc đục đ/âm xuyên qua tai."

Tôi lập tức nhớ lại cảnh tượng trong giấc mơ, Châu Trấn Sơn cầm một chiếc đục, không ngừng đ/âm vào tai trái của mình.

Bất giác, sống lưng tôi lạnh toát.

Đúng lúc này, một giọng nói âm u, rợn người bất thần vang lên từ phía sau, khiến tôi gi/ật b/ắn mình.

"Tiểu Chính à, chẳng phải chú đã dặn cháu rồi sao, có việc gì cứ tìm chú, sao phải phiền đến người ngoài làm gì?"

Danh sách chương

4 chương
29/03/2026 10:50
0
29/03/2026 10:49
0
29/03/2026 10:48
0
29/03/2026 10:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu