Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Sao em chỉ là Beta?
- Chương 10
Nhưng những ngày anh về rất muộn, tôi đã sớm buồn ngủ đến mức lơ mơ rồi.
Nếu trong đầu không còn nhớ đến việc hôn chúc ngủ ngon, chắc tôi đã ngủ thiếp đi từ lâu.
Thế nên khi nghe thấy động tĩnh Hoắc Hoài Dã bước vào...
Tôi vội vàng bò dậy từ trên giường.
Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ngay lập tức để được chìm vào giấc mộng.
Ai ngờ khi tôi nắm lấy tay anh, mượn lực nhón chân định hôn anh, anh lại dùng lòng bàn tay che miệng tôi lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Nhận ra sự khác thường.
Tôi mơ màng mở mắt nhìn Alpha vẫn chưa kịp thay quần áo.
“Chủ động thế sao?”
Lúc này tôi mới để ý anh thậm chí còn chưa thay đồ, nhìn thế này, quả thực tôi có hơi quá chủ động.
“Tôi... tôi chỉ muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”
Tôi lắp bắp giải thích, nhưng cảm thấy có chút bất lực.
“Sau này không cần như vậy, cậu ngủ rồi cũng không sao, dù sao thì... tôi có thể tự lo liệu. Quần áo trên người đang bẩn, lần sau đừng áp sát vào như thế.”
Tôi gật đầu.
Giây tiếp theo lại bị Hoắc Hoài Dã nâng cằm lên, trao cho một nụ hôn.
“Đi ngủ đi.”
“Vâng, ngủ ngon.”
Tôi nằm trên giường, nhưng lại cảm thấy mình hơi tỉnh táo lại.
Mấy ngày nay tôi đã xem qua không ít công việc, nhưng đa số đều không mấy phù hợp với mình, chuyên ngành đại học của tôi có thể coi là ngành khó tìm việc.
Nếu không học lên cao.
Rất khó tìm được công việc tử tế.
Nhưng tôi không đủ khả năng học tiếp nữa.
Học phí và sinh hoạt phí đại học đều là do tôi vừa học vừa làm mà có, nếu còn muốn tiếp tục học.
Áp lực đối với tôi quá lớn.
Giá như nhà họ Thẩm tìm thấy tôi từ hồi đại học thì tốt biết mấy, ít nhất, tôi cũng có thể an tâm ôn thi cao học.
Tuy nhiên, điều an ủi duy nhất chính là.
Nhà họ Thẩm đã đưa cho tôi không ít tiền, hiện tại tôi không quá thiếu tiền.
Chỉ là thiếu một công việc mang lại cho tôi sự tự tin.
Tôi không biết Hoắc Hoài Dã có muốn tôi ra ngoài làm việc hay không.
Lỡ anh thấy tôi làm mất mặt thì sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng trước khi anh ra ngoài, tôi đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau tỉnh dậy.
Bên cạnh lại không có ai.
Thôi bỏ đi.
Không nói cho anh chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Tôi dành thời gian tìm hiểu rõ tình hình xung quanh nhà họ Hoắc.
Cũng tìm được chỗ bắt xe buýt.
Sau đó thành công tìm được một công việc tại một tiệm sách cà phê.
Dù sao thì Beta so với Alpha và Omega vẫn dễ tìm những công việc ngành dịch vụ như thế này hơn.
Không bị tin tức tố ảnh hưởng, có thể tránh được rất nhiều chuyện phiền phức.
Vì vậy, tôi rất dễ dàng có được công việc này.
Thời gian làm việc không quá dài, lúc Hoắc Hoài Dã về nhà, tôi đã sớm tan làm rồi.
Lúc anh ra ngoài, cũng chưa đến giờ tôi đi làm.
Cứ như vậy.
Tôi giấu Hoắc Hoài Dã ra ngoài đi làm lén được một tuần mà vẫn không bị phát hiện.
Chỉ là hôm nay.
Tôi vẫn như mọi khi thay đồng phục, rồi bưng cà phê cho khách.
Nhưng vừa đưa xong một ly.
Tôi đã cảm giác như có ai đó đang nhìn mình ngoài cửa kính.
Khi tôi nhìn theo hướng đó.
Người đã không thấy đâu nữa.
Nhưng tôi cứ thấy, bóng người thoáng qua vừa rồi, sao mà rất giống Thẩm Chu nhỉ?
Chắc không trùng hợp đến thế đâu.
Rất nhanh sau đó tôi lại quay trở lại với công việc, mà ở nơi tôi không nhìn thấy.
Thẩm Chu nhìn bức ảnh trên điện thoại.
Nhếch môi gửi cho Hoắc Hoài Dã.
Tiện thể đính kèm thêm vài câu mỉa mai.
[Cậu không cho vợ cậu tiền tiêu vặt à? Sao cậu keo kiệt thế? Còn để vợ cậu ra ngoài làm thuê ki/ếm tiền, thật mất mặt Alpha chúng ta quá.]
[Nhưng mà cậu cũng gan thật đấy, để người vợ xinh đẹp thế này ở bên ngoài, chỉ một lát thôi mà tôi đã thấy ba bốn người đến xin phương thức liên lạc rồi.]
[Bạn hiền, ki/ếm tiền thì quan trọng, nhưng vợ mà chạy mất thì sợ là cậu khóc cũng không kịp đâu.]
Hoắc Hoài Dã: [Địa chỉ.]
Chương 34
Chương 26
Chương 11
Chương 18
Chương 13
Chương 17
Chương 16
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook