LIVESTREAM CHIÊU HỒN: NGƯỜI VÀ MA ĐANG ĐƯA NHAU ĐI TRỐN

Hứa Thanh chẳng biết từ lúc nào đã không còn lẩn trốn, cô đứng cạnh Thẩm Húc, cùng chờ đợi kết quả ca mổ. Nhìn cái cảnh một người một q/uỷ quấn quýt lấy nhau, thật sự là muốn m/ù mắt ch.ó của tôi mà.

Cũng qua đó mà x/á/c nhận được Thẩm Húc đúng là yêu thật lòng. Bởi vì nhìn vào cái trạng thái t.h.ả.m khốc của Hứa Thanh lúc c.h.ế.t, người bình thường chắc chắn không thể lộ ra ánh mắt nồng nàn thâm tình đến thế.

Hứa Thanh dẫn Thẩm Húc đến xin lỗi tôi, nói rằng rất hối h/ận vì đã lợi dụng tôi. Họ không muốn có thêm nhiều người bị hại, mà kẻ duy nhất có đủ bản lĩnh gửi Sinh h/ồn Thẩm Húc xuống Địa phủ để tiếp ứng cho họ chỉ có thể là tôi. Bởi vì "qu/an h/ệ" của tôi dưới đó là cứng nhất.

Nghe xong mà khóe miệng tôi cứ gi/ật giật. Thẩm Húc đứng bên cạnh phụ họa, bảo tôi đừng trách bạn gái anh ta. Anh ta rút ra một tấm thẻ đưa cho tôi, nói là tiền bồi thường.

Chậc, nhắc đến tiền nong thì thật là sứt mẻ tình cảm. Nhưng không nhận thì lại không nể mặt người ta quá. Tôi âm thầm đút tấm thẻ vào túi.

Có một chuyện khiến tôi tò mò hơn: Rốt cuộc là vị đồng nghiệp nào đã âm thầm trợ giúp bọn họ?

Thẩm Húc bảo vị đó cũng là sinh viên Đại học giống tôi, quen nhau qua livestream, tên là Thẩm Thanh Nguyệt. Nghe tin là đi "thay trời hành đạo", cô nàng chẳng do dự mà đồng ý ngay.

Giờ người đang ở trên Đồn. Khương Hiểu Thiến đã đi bảo lãnh về, nhân tiện làm công tác tư tưởng luôn.

24.

Hơn một giờ đồng hồ sau, đèn phòng mổ cuối cùng cũng tắt. Đội ngũ y bác sĩ mới được điều động đến vội vã xông vào để xử lý hậu kỳ. Hai bác sĩ bị nhập x/á/c vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, chưa kịp tỉnh lại đã bị phía cảnh sát áp giải đi.

Sau khi đã toại nguyện, linh h/ồn hai vị bác sĩ cùng đám oán q/uỷ không còn phản kháng nữa. Họ chấp hành theo sự sắp xếp, lẳng lặng theo chân Q/uỷ sai lần lượt bước vào Q/uỷ Môn Quan.

Người đứng cuối hàng là Hứa Thanh. Thẩm Húc gào khóc t.h.ả.m thiết đòi đi cùng cô, nhất quyết không muốn ở lại thế giới thiếu vắng bóng hình người thương. Tôi và Khương Hiểu Thiến đứng nhìn mà cạn cả lời.

Tôi liếc sang Khương Hiểu Thiến - người vốn dĩ cũng đang dính vào một cuộc tình Nhân - Q/uỷ, thầm nghĩ cô ấy lấy tư cách gì mà kh/inh bỉ Thẩm Húc cơ chứ?

Khương Hiểu Thiến bị tôi nhìn nhưng chẳng hề chột dạ, còn thản nhiên bảo mình là người có chức vụ có thân phận, yêu đương chẳng qua chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.

Cuộc đối thoại của chúng tôi vô tình lọt vào tai Thẩm Húc. Anh ta lập tức ngừng gào khóc, chạy bổ đến hỏi xem có thể sắp xếp cho bạn gái mình một chức vụ gì đó hay không. Tình duyên giữa q/uỷ với q/uỷ không được thì tình người duyên m/a anh ta cũng chấp tất.

Khương Hiểu Thiến thắc mắc: "Sao anh không thử đấu tranh cho một cuộc tình giữa người với người xem sao?"

Cái n/ão của Thẩm Húc nhất thời không nhảy số kịp: "Ý cô là thế nào?"

Tôi đứng bên cạnh tức mình m/ắng một câu: "Thì đúng như mặt chữ chứ còn gì nữa! Hôm nay các người đã vạch trần được mảng tối k/inh h/oàng của bệ/nh viện này, gián tiếp c/ứu sống vô số sinh mạng quý giá sau này. Hứa Thanh là người khởi xướng, công đức tích lũy được là cực kỳ to lớn. Khụ khụ, dẫu thường thì không được đâu, nhưng thấy hai người kiên trì thế này, cứ xuống mà c/ầu x/in Diêm Vương gia, xin Ngài ấy cho Hứa Thanh một cơ hội 'mượn x/á/c hoàn h/ồn', hy vọng là rất lớn đấy."

Thẩm Húc nghe xong thì hiểu ra ngay lập tức. Anh ta chuyển buồn thành vui, vội vàng dặn dò Hứa Thanh khi về dưới đó hãy chăm chỉ đến điện Diêm Vương mà c/ầu x/in cơ hội tái sinh. Còn anh ta, ngày ngày ở trên dương thế cũng sẽ cầu nguyện cho đến ngày cô trở lại bên mình.

Sau khi được tôi bày kế, Thẩm Húc cuối cùng cũng không còn đòi sống đòi c.h.ế.t nữa, cuộc đời anh ta bỗng chốc rực rỡ niềm hy vọng.

Thực ra tôi cũng chẳng lừa anh ta làm gì. Với một đại công đức như thế này, đổi lấy một cơ hội mượn x/á/c hoàn h/ồn, Diêm Vương gia chắc chắn sẽ gật đầu thôi. Chỉ có điều, mọi chuyện sẽ không diễn ra dễ dàng và nhanh ch.óng đến thế đâu.

Thôi thì... chuyện tốt thường gian nan mà!

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ linh dị khác của nhà Én nà:

TÊN TRUYỆN: SERIES Tiệm Cầm Đồ Số 4

Tác giả: Cố Lý Phi Hoa

Kẻ thích b/ắt n/ạt giáng họa, tung tin đồn vô căn cứ rằng ông tôi chụp lén dưới váy cô ta. Ông tôi, dù trăm miệng cũng không thể biện minh, đã gieo mình từ trên lầu xuống.

Ngay trước kỳ thi đại học, cô ta bất ngờ nhận được hệ thống sao chép. Mọi đáp án trong đầu tôi sẽ tự động hiển thị trên bài kiểm tra của cô ta. Thế là, bài văn thi Đại học của cô ta toàn những lời lẽ thô tục.

Hừm, thích tạo tin đồn thất thiệt phải không? Cho cô một sân khấu lớn đây!

1.

Căn phòng học lạnh buốt vì điều hòa, nhưng áp lực còn lạnh lẽo hơn.

Cô giáo chủ nhiệm gi/ận dữ quăng bài kiểm tra xuống đất: "Còn mấy ngày nữa là thi Đại học rồi, em vẫn còn muốn nổi lo/ạn sao? Trắc nghiệm đúng 100%, còn phần đọc hiểu và làm văn thì trống trơn?!"

Tôi bước tới, cúi xuống nhặt bài kiểm tra, giả vờ sợ sệt: "Em xin lỗi cô, em không đủ thời gian ạ."

Cô giáo đẩy kính, nhíu mày trừng mắt nhìn tôi: "Cô nhớ trước đây em luôn thừa ra nửa tiếng mà!"

Tôi cúi đầu, vừa quay lưng đã không còn biểu cảm, trở về bàn học.

Cô giáo khịt mũi lạnh lùng, rồi quay sang khen ngợi Lâm Nhã: "Mấy lần kiểm tra thử gần đây, thành tích của Lâm Nhã rất xuất sắc. Tổng điểm các môn đã ba lần liên tiếp đứng nhất khối rồi."

Nói rồi, cô giáo lại liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, giọng điệu gay gắt: "Không như một số bạn, càng gần kỳ thi Đại học càng không biết điều! Em đừng tưởng cô không nghe thấy những lời đồn đại! Là học sinh cấp Ba, hành vi cử chỉ phải chuẩn mực!!"

Sau giờ tự học tối, các bạn học sinh nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.

"Ha ha, đại tài nữ ngày xưa giờ cặp kè với đại gia rồi, nên mới lười làm mấy câu hỏi lớn phía sau kìa! Cô giáo vậy mà còn giữ sĩ diện cho nó, không vạch trần!"

"Đúng đó, hôm qua tôi còn thấy nó bước xuống từ một chiếc xe sang trọng. Người đưa nó là Tổng giám đốc Phó của Tập đoàn Đan Đỉnh!"

"Xì! Đúng là rường trên không ngay, dưới cột không thẳng! Cháu gái của lão d/âm tặc thì có thể ra gì được! Chắc chỉ làm tiểu tam thôi."

Tôi đ/ập bàn: "Mấy người nói ai là lão d/âm tặc?!"

"Ôi chao, con gái của tên cưỡng h.i.ế.p mà còn hung hăng thế!"

Thư Kỳ, kẻ đi theo Lâm Nhã, định xông lên túm lấy tôi. Băng nhóm của chúng ngang ngược trong trường, lấy danh nghĩa hành hiệp trượng nghĩa để b/ắt n/ạt không ít nữ sinh mà chúng không ưa. Mấy ngày nay, để làm Lâm Nhã vui, chúng đã chĩa mũi dùi vào tôi.

2.

Tôi t/át Thư Kỳ hai cái thật mạnh: "Mày mới là tên cưỡng h.i.ế.p! Mày đúng là tuyến lệ thông với bàng quang, hai mắt rỉ nước, nhìn cái gì cũng thấy bẩn!"

Đánh ch.ó phải nhìn chủ. Sắc mặt Lâm Nhã thay đổi. Chắc chắn cô ta không thể ngờ, Tiêu Nam, người trước đây nhút nhát, cam chịu bị chúng b/ắt n/ạt và s/ỉ nh/ục, giờ lại trở nên cứng rắn như vậy.

Chúng trao đổi ánh mắt, rồi đồng loạt xông lên! Đúng lúc tôi đ/á ngã kẻ đứng đầu, khiến chúng ngã nhào vào nhau, thì Phó Ngọc bước vào.

Phó Ngọc là tay chơi khét tiếng của trường, từng một mình hạ mười người, nội quy trường học đối với cậu ta chỉ là con số không. Thế nhưng, dù vậy, Giám thị vẫn phải nói chuyện nhỏ nhẹ với cậu ta. Bởi vì cậu ta là công t.ử Út được cưng chiều nhất của Tập đoàn Đan Đỉnh, thư viện của trường chính là do ba của cậu ta, Phó Chấn Hoa, bỏ tiền xây dựng.

Lâm Nhã thấy cậu ta vào, liền vội vàng chào đón: "Anh Ngọc!"

Thư Kỳ như tìm thấy c/ứu tinh: "Anh Phó Ngọc, cái đồ ch.ó má này đ.á.n.h tụi em!"

"Bốp" - Một tiếng t/át chát chúa vang lên trên mặt Thư Kỳ.

Tất cả mọi người đều sững sờ. Đặc biệt là Lâm Nhã, sắc mặt cô ta trở nên vô cùng khó coi.

Trong sự ngỡ ngàng của mọi người, Phó Ngọc cúi người cung kính: "Chị… chị Cả. Em đến đón chị ạ."

Tôi liếc nhìn mấy nữ sinh, đeo cặp sách lên vai định đi ra ngoài: "Cậu đến đúng lúc thật, c/ứu được bọn chúng rồi."

Ai ngờ Phó Ngọc lại kéo tay tôi: "Đại… chị ruột!"

Trước đây tôi đã hứa với ba của cậu ta sẽ giải quyết rắc rối cho con trai Cả của ông ta, nhưng với điều kiện là họ không được tiết lộ danh tính của tôi cho bất kỳ ai. Dù sao thì, cơ thể này hiện tại có quá nhiều bất tiện. Phó Ngọc hai lần suýt gọi nhầm, bị tôi liếc mắt cảnh cáo. Cậu ta lập tức quay sang trút gi/ận lên mấy đứa kia: "Dám chọc gi/ận chị ruột của tao sao?! Tự t/át vào mặt đi!"

3.

Ngay lập tức, trong lớp học vang lên những tiếng "bốp bốp" t/át vào mặt. Mãi cho đến khi mặt chúng tự đ.á.n.h sưng vù, cậu ta mới ra lệnh dừng lại: "Nói đi, đứa nào là đồ ch.ó má?"

Chúng cúi lom khom đồng thanh hô: "Chị Nam! Xin lỗi! Chúng em là đồ ch.ó má! Chúng em có mắt như m/ù không biết nhìn người!"

Lâm Nhã không t/át. Dù sao thì, cô ta vẫn luôn đứng ngoài lạnh lùng quan sát, không hề tham gia phải không? Xem kìa, cô ta "giỏi" đến mức có thể khiến mấy kẻ vô dụng này cam tâm tình nguyện làm tay sai cho mình.

Tôi nhíu mày liếc nhìn chúng một cái, không thèm để ý nữa, cất bước đi ra ngoài. Dù sao thì, kẻ thực sự muốn gây sự với tôi, đương nhiên sẽ lẽo đẽo theo sau.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:29
0
14/04/2026 15:29
0
14/04/2026 15:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu