Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Series Thiếu Nữ Địa Sư
- Trống Da Người Tây Tạng - Chapter 2
3.
Phương Lộ đưa chúng tôi lên lầu sắp xếp hành lý. Vấn đề bắt đầu từ đây: trên lầu chỉ có đúng hai phòng, cô ta với Giang Hạo Ngôn ở một phòng, tôi một mình một phòng.
Cô ta vừa vào cất hành lý, tôi lập tức kéo Giang Hạo Ngôn ra ngoài nói nhỏ: “Bà mẹ của cậu thuê tôi đi theo để bảo vệ cậu, có tính luôn cả chuyện… giữ gìn tri/nh ti/ết không?”
Mặt Giang Hạo Ngôn lập tức đỏ bừng: “Kiều Mặc Vũ, cậu lại nói bậy gì thế! Đây là lần đầu bọn mình đi chơi chung, sao có thể… cái đó…”
Tôi gật đầu, coi như đã hiểu ý.
“Vậy nếu tối nay cô ta cưỡng ép thì nhớ hét lên một tiếng nhé.” Tôi vứt hành lý xuống, vươn vai bước ra ban công.
Giang Hạo Ngôn mặt mày bực bội đi theo sau: “Phương Lộ không phải loại người như vậy! Cô ấy… đơn thuần lắm!”
Ban công làm bằng gỗ, nhỏ hẹp chỉ vừa đủ đứng hai người. Tôi đứng đó nhìn xuống, đúng lúc có thể thấy rõ nội viện của ngôi tự viện (chùa) bên cạnh.
Góc sân có một cây Bách tươi tốt tỏa bóng um tùm. Dưới tán cây là một cái giếng đ/á.
Tôi có chút bất ngờ. Tây Tạng có địa hình cao, nước ngầm sâu, không dễ đào giếng. Vậy mà trong ngôi tự viện này lại có giếng, chứng tỏ nơi này gần mạch ngầm, rất thích hợp để lấy  m Dương Thủy.
Trời Tây Tạng tối rất muộn. Đã gần chín giờ tối, mà Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn. Vầng dương đỏ rực như sắp rơi khỏi đường chân trời, ánh chiều tà rải khắp sân.
Miệng giếng chìm trong bóng cây. Tôi chăm chú nhìn, bỗng cảm thấy trên thành giếng hình như có gì đó.
Tôi dụi mắt. Có lẽ là mình hoa mắt chăng?
“Giang Hạo Ngôn, cậu nhìn kỹ xem… trên thành giếng… có phải có một bàn tay không?”
Giang Hạo Ngôn hồi cấp Ba từng thi tuyển phi công, thị lực cực tốt. Cậu ta chen đến cạnh tôi, cúi đầu nhìn xuống - mặt lập tức tái đi, “Thật sự có một bàn tay!”
Một bàn tay đang bấu ch/ặt lên thành giếng. Mu bàn tay nổi gân xanh, căng ch/ặt như thể đang cố hết sức bám lấy.
4.
“Này! Có ai không? Có người rơi xuống giếng rồi——” Tôi cúi người hét to mấy tiếng. Tiếng chuông từ chính điện phía Tây của chùa vang lên, át cả tiếng tôi. Sân viện vắng tanh, có lẽ tất cả tăng nhân đều đang tụng kinh làm lễ chiều.
“Đừng la nữa, chẳng ai nghe thấy đâu. Chúng ta chạy qua kéo người lên đi!”
Tôi và Giang Hạo Ngôn quay đầu chạy xuống lầu. Cổng chùa ở ngay bên cạnh, mà chúng tôi lại sốt ruột c/ứu người, chạy nhanh như bay. Từ lầu hai xuống đất, tôi dám cá chưa tới một phút.
Nhưng khi đến bên miệng giếng, tôi thở hổ/n h/ển cúi đầu nhìn xuống - đáy giếng là một vũng nước xanh thẫm âm u, lặng như tờ.
Thành giếng phủ đầy rêu trơn nhẫy, lớp rêu vẫn nguyên vẹn, không có dấu vết nào như vừa bị ai bám vào.
“Kỳ lạ thật, người đâu rồi? Chẳng lẽ chúng ta hoa mắt?” Giang Hạo Ngôn nhìn xuống hai lần, lại đi một vòng quanh giếng, vẻ mặt mờ mịt.
“Các người đang làm gì đấy!” Một tiếng quát nghiêm nghị vang lên từ xa.
Tôi quay đầu lại, thấy một vị Lạt m/a cao lớn đang hớt hải chạy đến - chính là vị Đan Gia mà chúng tôi gặp ban nãy trong phòng khách.
“Thầy Đan Gia, vừa rồi hình như có người rơi xuống giếng…”
Vẻ mặt Đan Gia lập tức căng thẳng, không còn chút vẻ điềm nhiên như trước đó. Ông ta nghiêng đầu nhìn xuống miệng giếng, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, “Không thể nào. Trong chùa giờ này, tất cả đều đang tụng kinh ở chính điện. Không thể có ai ở đây.”
“Từ sau bảy giờ tối, khuôn viên chùa không mở cửa cho khách tham quan. Mong hai vị rời khỏi nơi này.” Sắc mặt Đan Gia nghiêm khắc, giơ tay làm động tác mời rời đi.
Nói đến mức này, chúng tôi cũng không tiện cãi lại, đành lặng lẽ quay ra phía cổng.
Khi vừa đến gần cổng, tôi bất giác ngoái đầu nhìn lại.
Trên thành giếng… một bàn tay trắng bệch đang từ từ thò ra ngoài.
Mu bàn tay nhợt nhạt, khẽ khàng đung đưa trong không trung - như đang vẫy gọi ai đó.
Tôi lập tức khựng lại. Giang Hạo Ngôn cũng trông thấy, vẻ mặt cậu ta y như tôi - k/inh h/oàng đến nghẹt thở.
5.
“Thầy Đan Gia, trong giếng thật sự có người mà, thầy thấy không?” Giang Hạo Ngôn chặn đường Đan Gia.
Nhưng ông ấy chỉ lắc đầu, “Không có ai cả. Ánh sáng dưới tán cây chập chờn, có khi cậu nhìn nhầm thôi.”
Giang Hạo Ngôn liếc mắt ra hiệu cho tôi, rồi cố tình giữ chân Đan Gia. Tôi lập tức xoay người lao về phía giếng, vươn tay nắm ch/ặt lấy bàn tay trắng bệch kia.
Tôi dùng hết sức kéo lên, một nửa thân người phụ nữ ướt sũng bị tôi lôi ra khỏi giếng. Tóc cô ta ngắn, rũ rượi, dính bết vào mặt, che lấp nửa khuôn mặt.
Nhưng phần lộ ra kia… lại khiến tôi lạnh toát sống lưng.
Tôi r/un r/ẩy đưa tay vén tóc cô ấy lên.
Cô ấy chậm rãi ngẩng đầu, nhìn tôi mỉm cười. Trong ánh tà dương, đôi mắt dị sắc ấy càng thêm đ/áng s/ợ, “Kiều Mặc Vũ, xuống đây… chơi với tôi đi…”
Tôi rùng mình. Đó là Phương Thiến, em gái của Phương Lộ.
Tôi lập tức quay đầu định gọi Giang Hạo Ngôn - nhưng không biết từ lúc nào, thầy Đan Gia đã biến mất.
Giang Hạo Ngôn đứng ngay sau lưng tôi, sắc mặt âm trầm.
“Giang Hạo Ngôn! Là Phương Thiến! Cô ấy… sao lại ở đây?!”
Giang Hạo Ngôn khẽ gật đầu. Đột nhiên, cậu ta cong môi cười. Một nụ cười… kỳ dị đến rợn người.
“Mình biết mà. Cậu xuống đó hỏi cô ấy… cô ấy sẽ nói hết cho cậu nghe.” Dứt lời, cậu ta đẩy mạnh một cái.
Tôi chỉ cảm thấy một luồng lực mạnh mẽ từ phía sau ập đến, thân thể loạng choạng rồi ngã nhào xuống giếng.
Tay của Phương Thiến vẫn bám ch/ặt lấy tôi, móng tay sắc nhọn như móc vào da thịt, đ.â.m vào tận xươ/ng.
“Ha ha ha ha —— Kiều Mặc Vũ, xuống đây chơi với tôi đi ——” Tiếng cười sắc nhọn vang vọng giữa không trung.
Tôi ngửa mặt rơi xuống, toàn thân như bị nước lạnh băng bóp nghẹt.
Một cảm giác ướt át, buốt giá và gh/ê t/ởm vây kín lấy tôi.
Tôi thở hổ/n h/ển, gi/ật mạnh người dậy - mới nhận ra mình đang nằm trên giường trong căn nhà trọ.
Ga giường ẩm ướt, chăn đắp nặng trịch đ/è lên n.g.ự.c khiến tôi khó thở.
Tôi ngồi bật dậy, đầu óc mơ hồ, quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh hoàng hôn đã nhuộm nền trời thành màu cam đỏ, từng lớp mây xám nhạt trùm lên ánh nắng tàn - Mặt trời sắp lặn.
Chỉ một lúc thôi mà tôi đã ngủ thiếp đi? Lại còn mơ thấy… một cơn á/c mộng đi/ên rồ như thế?
Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, vén chăn xuống giường, bước ra ban công.
Từ ban công nhìn xuống, vẫn là nội viện của ngôi tự viện bên cạnh.
Góc sân, cây Bách rợp bóng. Và cái giếng kia vẫn ở đó.
Ánh nắng cuối cùng chiếu nghiêng lên thành giếng…
Một bàn tay trắng bệch, đột ngột thò ra khỏi miệng giếng.
Giới thiệu bản audio
Chapter 7 - Hết
Chapter 6 - Hết
Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này
Chapter 7
Chapter 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook