Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tuy là một Omega nhưng vóc dáng của anh lại rất cao ráo, gần như tương đương với gã vệ sĩ Alpha đang đi bên cạnh. Dù để mái tóc dài màu vàng kim nhưng anh không hề mang một chút nét nữ tính nào. Ngũ quan hoàn toàn là một sự ưu việt vượt lên trên cả giới tính. Thậm chí nhờ vào khí chất cao quý, xa cách của mình mà anh còn mang theo một chút cảm giác thần thánh, thoát tục.
Nghe nói chính vì anh hoàn toàn không giống các Omega thông thường nên lại càng đặc biệt được các Omega khác và các fan nữ yêu thích. Có thể nói anh là một "vạn người mê" sát thương vô phân biệt đối với mọi lứa tuổi và mọi giới tính.
Nhưng Thẩm Lạc nhớ rõ, mười năm sau, anh ngược lại sẽ trở thành Đại giáo chủ của Trung Tâm Thành, đồng thời dùng sức ảnh hưởng tôn giáo của mình để mở ra vô số lối đi thuận tiện cho Thẩm Yến Tề.
Lúc này tại cổng trường không biết đã được ai bày sẵn rất nhiều hoa tươi, đủ hiểu anh được chào đón đến nhường nào. Thế nhưng Lance mắt không liếc một cái, trực tiếp ra hiệu cho người dọn sạch đi.
"Chậc chậc, số người muốn lập đội cùng anh ấy chắc phải xếp hàng dài từ đây ra tận Khu Ngoại Ô mất."
Sandy khoanh tay trước ngựk, bày ra dáng vẻ xem kịch vui nhìn Thẩm Lạc: "Cậu cũng có thể qua hỏi thử xem, để xem có bị từ chối thẳng thừng hay không."
"Tao không có ý định lập đội với anh ta."
Sandy trực tiếp cười thành tiếng, rõ ràng là không tin.
Thẩm Lạc muốn theo đuổi Lance. Chuyện này giống như một trò cười mà ai ai cũng ngóng chờ phần tiếp theo, trong trường không ai là không biết. Nhưng bản thân Thẩm Lạc thì đã sắp quên bén mất việc này rồi.
Hồi đó cậu nghĩ cái gì trong đầu ấy nhỉ? Thật ra bảo là bị nhan sắc của Lance làm cho kinh diễm thì ít, mà phần lớn là do cậu cảm thấy nếu một đóa hoa tuyết đỉnh núi mà ai cũng không hái được – trận chiến đỉnh cao của toàn bộ Alpha Khu Trung Tâm, mà lại chịu đồng ý hẹn hò với cậu thì sẽ khiến cậu vô cùng nở mày nở mặt.
Thẩm Lạc thời kỳ dậy thì luôn có rất nhiều tâm lý so bì không thực tế như vậy. Nhưng sự thật là cậu đã gây ra không ít trò cười và biến mình thành một thằng hề. Bây giờ nghĩ lại chỉ thấy đó là một quá khứ không muốn ngoảnh đầu nhìn lại.
Thẩm Lạc hiện tại chỉ muốn mau chóng kéo Nhậm Hằng rời đi.
"Đi thôi."
"Khoan đã, bạn học ơi, bài luận văn mà các cậu vừa nói là dành cho cuộc thi Tân Tinh đúng không?"
"Đúng vậy, là bài luận văn do Nhậm thần viết sao?"
Không ngờ một câu nói vô tình của bọn họ lại khiến cho các bạn học vô tình nghe thấy xung quanh không thể ngồi yên được nữa.
"Hả? Thế các cậu…… có còn tuyển thêm thành viên nhóm không?"
Có người tiến lên chặn đường hai người, ánh mắt lấp lánh như sao sa nhìn chằm chằm vào Nhậm Hằng.
Đây chính là Nhậm Hằng đấy!
Điểm số của vị đứng nhất khối này từ trước đến nay chỉ đại diện cho giới hạn tối đa của bài thi chứ không phải giới hạn của bản thân anh. Hàm lượng chất xám trong luận văn của Nhậm Hằng thì tuyệt đối không một ai dám hoài nghi. Có thể được một vị đại thần gánh tạ một lần thì rõ ràng là cơ hội hiếm có khó tìm hơn cả việc được ngắm Lance nhiều.
"Nhậm thần, em, em em tinh thần lực rất được luôn á!"
"Thế thì thấm tháp vào đâu, Nhậm thần viết luận văn vất vả như vậy. Tao xin tài trợ một chiếc máy tính quang học mẫu mới nhất!"
"Cái gì? Thế, thế tao có ba triệu tiền tiêu vặt Liên bang này."
Trong thoáng chốc, mọi người đều vây quanh lấy hai người, dùng ánh mắt lấy lòng nhìn Nhậm Hằng, càng nói càng thấy hoang đường.
Nhậm Hằng: "……" Anh liếc nhìn Thẩm Lạc một cái, biểu cảm đó thay vì nói là hỏi ý kiến thì đúng hơn là đang tràn ngập sự nghi ngờ.
Hiển nhiên, bài luận văn tham gia cuộc thi này quả thực ban đầu là được chuẩn bị vì Lance.
"Không cần đâu, bọn tôi có việc bận rồi."
Thẩm Lạc bất an nhìn thoáng qua cửa lớp A, liền kéo Nhậm Hằng bỏ đi, chỉ để lại nhóm người kia đứng nhìn theo một cách đầy luyến tiếc.
"Ban đầu có nghe nói Nhậm thần sẽ tham gia cuộc thi này đâu nhỉ."
"Người ta thích thì người ta tham gia thôi, viết đại vài chữ là xong ấy mà."
"Thế thì suất tham gia chắc chắn là mất đi một chỗ rồi."
"Ái chà, biết thế thì……"
Sandy nhìn theo bóng lưng rời đi của Thẩm Lạc, lại khoanh tay trước ngựk, khẽ nhíu mày.
Thái tử thật đều đã quay về rồi. Sao Nhậm Hằng vẫn cứ dính lấy cái con mèo nhỏ Thẩm Lạc này thế nhỉ.
—
"Được rồi, buông ra đi."
Thẩm Lạc ngẩng đầu lên mới nhận ra bọn họ đã đi đến cổng trường rồi, vậy mà cậu vẫn cứ nắm ch/ặt lấy cánh tay của Nhậm Hằng suốt một quãng đường. Bộ đồng phục của đối phương đều bị cậu vò cho nhăn nhúm cả lại.
Thẩm Lạc rụt tay về.
Có Nhậm Hằng đứng ra giao thiệp, bảo vệ quả nhiên nhanh chóng mở cổng cho đi.
Thẩm Lạc bước qua, lại một lần nữa đưa tay kéo lấy cánh tay Nhậm Hằng, ngay cả lúc bước lên xe bay cũng chen chúc ngồi sát sạt bên cạnh anh, đến mức đùi hai người đều chạm vào nhau.
Nhậm Hằng mím môi, nhíu mày nhìn Thẩm Lạc.
Anh còn chưa kịp nói gì, Thẩm Lạc đã nhanh chóng tự ngồi dịch trở về chỗ cũ, còn khẽ thở dài một tiếng rồi lắc lắc đầu. Dường như đang vô cùng thất vọng về một điều gì đó.
Nhậm Hằng: "?"
Suốt cả dọc đường đi, Nhậm Hằng không nhịn được mà liếc nhìn Thẩm Lạc mấy lần, còn tiềm thức tự bóp bóp lấy bắp tay vốn dĩ khá là săn chắc của mình.
Nhưng Thẩm Lạc thì cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cậu chỉ lấy chiếc máy tính bảng từ trong ba lô ra, bắt đầu lật xem qua một lượt sách giáo khoa của từng môn học.
2
Chương 3
Chương 3
Chương 3
16
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook