Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Chà! Đồ tham ăn, suốt ngày chỉ biết mỗi chuyện ăn! Nhớ l/ột da ra đấy!"
Hứa Châu Niên hoàn toàn tuyệt vọng, ánh mắt hung á/c, giơ tay ra siết cổ tôi: "Bạch Thanh Thanh, mày là thứ gì tao cũng mặc kệ! Đã mày không cho tao sống, vậy thì xuống đây cùng ch*t với tao!"
Phải công nhận, sức lực con người bộc phát khi cận kề cái ch*t thật đáng gờm. Hắn ta gần như muốn bóp nát cổ tôi.
Trong phòng ngoài sân đều như địa ngục trần gian, bỗng từ góc tối vang lên giọng nữ r/un r/ẩy: "Buông cô ấy ra!"
Cả đám gi/ật mình, quay đầu nhìn về góc tối. Một cánh cửa bí mật từ từ hé mở, lộ ra bóng người phụ nữ đang run lẩy bẩy. Là mẹ Hứa Châu Niên ấy.
Trong tay bà ấy cầm cây gậy gỗ dính m/áu, ánh mắt đi/ên cuồ/ng hoang dại, miệng không ngừng lặp lại hai chữ: "Buông ra… Buông ra!"
Hứa Châu Niên vui mừng hớn hở: "Mẹ! Mau c/ứu con! Đập ch*t con đĩ này!"
Tôi hứng thú quan sát bà ấy.
Cây gậy trong tay người phụ nữ dần tiến lại gần, cùng với tiếng hét đi/ên lo/ạn của Hứa Châu Niên: "Mẹ, đ/ập ch*t nó! Mau đ/ập ch*t nó đi!"
Nhưng bà ấy bỗng vung tay một cái thật mạnh! Vừa khóc vừa đ/ập mạnh vào đầu Hứa Châu Niên: "Đừng gọi tao là mẹ! Tao không phải mẹ mày! Tao có tên, tao là Lục Hiểu Hoa!"
Nhìn ánh mắt trong trẻo hiếm hoi của bà lúc này, không ngờ mấy cái vảy rắn của tôi lại hiệu quả thế, giúp bà tỉnh táo phần nào.
Hứa Châu Niên sững sờ nhìn người phụ nữ đi/ên lo/ạn đã cam chịu hàng chục năm trời: "Bà dám đ/á/nh tôi? Tôi là m/áu mủ ruột rà của bà, bà còn chút lương tâm nào không?"
Mắt hắn đỏ ngầu, mặt méo mó vì phẫn nộ, trên gương mặt giống Lục Hiểu Hoa hiện lên vẻ hung tợn. Hắn giơ tay siết cổ bà, nghiến răng gào thét: "Lục Hiểu Hoa cái gì! Bà là mẹ tao! Là vợ Hứa Tam! Nhớ chưa hả?!"
Sợi dây trong lòng tôi cuối cùng cũng buông lỏng, may mà không c/ứu nhầm kẻ vo/ng ân bội nghĩa.
Tộc Xà chúng tôi có quy tắc: Không động thủ với phụ nữ trừ khi vạn bất đắc dĩ, phải tận lực giúp đỡ họ.
Lục Hiểu Hoa bị hắn siết cổ đến tím mặt, tôi vội vung tay đ/á/nh văng hắn mấy mét.
Hứa Châu Niên ho ra m/áu, định lợi dụng lúc này bỏ chạy.
Đến miệng cọp làm sao tôi để tuột mất?
Đuôi rắn theo lớp da sau xươ/ng sống hắn chui sâu vào bên trong, càng lúc càng thấu.
Hứa Châu Niên đ/au đớn gào thét: "Mẹ! C/ứu con!"
Tôi đang ở thời khắc then chốt, sợ Lục Hiểu Hoa nổi cơn, liền gi/ật mấy chiếc vảy rắn đắp lên thái dương bà.
Ánh mắt đi/ên lo/ạn của Lục Hiểu Hoa chợt sáng rõ, tiếp theo là biển h/ận th/ù chất chồng.
Bà đã nhớ lại tất cả.
Nhớ lại cảnh bị b/ắt c/óc giữa đường, nh/ốt trong ruộng ngô, chân tay trói ch/ặt, miệng bị bịt kí suốt mấy chục năm. Nhớ lại những gương mặt q/uỷ dữ của đủ loại đàn ông mỗi ngày. Nhớ lại quá nhiều, quá nhiều đò/n roj và đ/au đớn.
Bà từ từ bò dậy từ nền đất dơ bẩn, cầm cây gậy nhuốm m/áu đ/ập từng nhát một vào đầu
Hứa Châu Niên. Cho đến khi nát bươm.
Hứa Châu Niên dùng chút sức lực cuối cùng, khóe mắt lệ rơi: "Mẹ… Tại sao?"
Chương 14
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Chương 26
Bình luận
Bình luận Facebook