Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Sau Lớp Mặt Nạ
- Chương 5
Anh ta đứng dậy, tôi nghe thấy tiếng bước chân của anh ta. Và cả tiếng bật lửa xẹt lên châm th/uốc.
Một lúc sau, tôi lại chợt cảm nhận được đệm giường bên cạnh lún xuống. Đáy mắt Giang Ngự là một mảng tối mịt mờ.
Vành tai và vùng cổ của anh ta ửng đỏ một cách bất thường, tựa như đang dần đ.á.n.h mất đi lý trí. Anh ta chồm người đ/è lên tôi.
Mùi t.h.u.ố.c lá trong khoang miệng vẫn chưa kịp tan hết, giọng nói khàn khàn mờ ám: "Bây giờ tôi có thể coi em là tổ tông được luôn rồi đây."
Đầu tôi ong lên một tiếng, lúc này mới bàng hoàng nhận ra. Thứ có vấn đề, lại chính là bao t.h.u.ố.c lá được đưa cùng vào trên chiếc xe đẩy kia.
15
Rõ ràng là Giang Ngự có luyện võ, mặc dù tôi cũng không đến nỗi tệ. Mấy năm trước Hoắc Tư Niên từng ném tôi đi học tán thủ một thời gian, ngày nào cũng bị đ.á.n.h cho khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng hắn vẫn không chịu nhẹ tay.
Hắn chỉ dặn dò huấn luyện viên đừng làm hỏng khuôn mặt của tôi. Đã có một dạo tôi nghi ngờ rằng, Hoắc Tư Niên đặc biệt có sở thích nhìn cái bộ dạng bị ăn đò/n kêu la t.h.ả.m thiết của tôi, tôi càng thê thảm, hắn càng sướng.
Nhưng ngay lúc này, Giang Ngự dường như đã không còn giữ được tỉnh táo để nhận thức nữa rồi.
Đúng là tôi muốn ngủ với anh ta. Nhưng tuyệt đối không phải là ngủ theo kiểu này, và tôi cũng chẳng hề muốn anh ta lên giường với mình trong cái tình trạng ý thức không tỉnh táo như vậy.
Tôi vung một đ.ấ.m vào cằm anh ta, cố gắng để anh ta lấy lại chút tỉnh táo. Anh ta l.i.ế.m khóe miệng, cau mày.
Trực tiếp giơ tay siết ch/ặt lấy cổ tay tôi, như túm cổ một con vịt: "Mẹ kiếp, em lên cơn đi/ên cái gì thế?"
Tôi cuống lên: "Anh tỉnh táo lại đi. Trong t.h.u.ố.c lá của anh có bỏ t.h.u.ố.c đấy!"
Cảm xúc nơi đáy mắt anh ta càng đậm hơn: "Ừ. Biết mà."
Tôi ngớ người. Là ý gì?
Tôi vùng vằng một cái: "Biết mà anh còn hút? Đầu óc anh có vấn đề à?"
16
Giang Ngự đưa tay ném phăng chiếc áo choàng tắm sang một bên. Không biết có phải vì tác dụng của t.h.u.ố.c hay không.
Những đường gân xanh trên cổ và các bắp cơ của anh ta hằn rõ, cả người toát lên vẻ hưng phấn lạ thường. Giang Ngự cười khẩy một tiếng: "Không những biết thứ này có vấn đề, còn biết hôm nay em đến để làm gì."
"Lên giường với tôi, chụp lại cái dáng vẻ mất kh/ống ch/ế của tôi rồi tung cho giới truyền thông, định chơi c.h.ế.t tôi chứ gì?"
Tim tôi đ/ập thình thịch: "Anh... sao anh biết?"
Ngón tay anh ta men theo dọc cổ tôi dần lướt xuống, rồi điểm nhẹ lên vị trí trái tim: "Em là người của Hoắc Tư Niên."
Lưng tôi toát mồ hôi lạnh ướt sũng. "Vậy tại sao anh còn hút?"
Từng giọt mồ hôi trên trán Giang Ngự nương theo hai bên thái dương lăn dài rơi xuống, rỏ thẳng lên lồng n.g.ự.c tôi. Nóng hổi, trông có vẻ như anh ta đang phải cố nhẫn nhịn rất vất vả.
Anh ta cúi rạp người xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong: "Muốn xem xem em sẽ diễn trò gì. Nếu em thực sự to gan dám làm thế, thì tôi có hàng trăm cách để chơi c.h.ế.t em."
Toàn thân tôi run lên bần bật. Cái con người thoạt nhìn có vẻ vô hại này, hóa ra ruột gan còn nhiều mưu mô hơn cả Hoắc Tư Niên.
Là tôi ảo tưởng sức mạnh tự mình đa tình rồi. Đột nhiên tôi cảm thấy mệt mỏi rã rời: "Kịch xem đã đủ rồi chứ. Vậy có thể thả tôi đi được chưa?"
Nhưng anh ta lại chậm rãi thong thả l/ột đồ của tôi: "Hôn cũng hôn rồi, ôm cũng đã ôm, thế mà nhổ toẹt một cái định chạy luôn đấy à?"
Giang Ngự giờ phút này cứ như một bậc đế vương sở hữu quyền thống trị tuyệt đối, trịch thượng nhìn xuống tôi: "Thời Dã. Những thứ Hoắc Tư Niên cho em, tôi cũng có thể cho, thậm chí còn cho em nhiều hơn hắn."
Rõ ràng anh ta đang giữ thế thượng phong. Nhưng câu nói tiếp theo lại suýt chút nữa làm tôi bật khóc nức nở: "Thời Dã, tôi sẽ còn trao cho em sự thủy chung giữa những người bạn đời, và một tình yêu vẹn nguyên không giữ lại chút gì."
17
Tôi đã chẳng còn là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch vừa mới tốt nghiệp đã bị Hoắc Tư Niên lừa gạt đi như thuở nào nữa. Thế nhưng, tại sao lúc nghe thấy anh ta nói ra những lời này, vẫn có một thứ xúc động gì đó khiến tôi chực trào nước mắt cơ chứ?
Hệt như một thằng ng/u vậy. Đáng đời năm đó tôi bị người ta lừa gạt.
Thấy tôi không nói gì, cuối cùng anh ta lại dừng lại. Tôi hơi r/un r/ẩy.
Lúc thấy anh ta định nhỏm dậy rời khỏi, tôi lại bất thình lình vươn tay níu ch/ặt lấy cánh tay của anh ta. Giọng tôi khàn đặc: "Đừng đi."
Có xuống địa ngục cũng đành cam chịu, cứ sướng xong đã rồi tính tiếp.
Cơ mà nói xong câu đó là tôi hối h/ận liền. Giang Ngự mẹ nó đúng là thứ không được tính là người mà, lại còn là trong cái tình trạng bị bỏ t.h.u.ố.c như thế này nữa.
Anh ta ghim ch/ặt lấy cánh tay tôi không cho tôi chạy thoát, tôi đ.á.n.h lại không lại, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay mà rơi lệ cam chịu.
Viền mắt tôi đỏ bừng. Thế mà cái tên cẩu huyết này vẫn cứ bướng bỉnh gặng hỏi tôi: "Có thích tôi không?"
Tôi bị ép ngửa đầu lên. Cắn ch/ặt răng nức nở khóc: "Thích."
Đúng là thích thật.
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook