Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tình Thâm Không Lối Thoát
- Chương 10
Lương Thận Chi ngửa đầu lên.
Với cái điệu bộ ngập ngừng muốn nói lại thôi, chẳng dám hé răng.
Tôi đứng thẳng dậy.
Nhìn từ trên cao xuống anh ta và nói: "Được thôi. Tôi sẽ rời khỏi Thụy Sĩ ngay lập tức."
Ngay khoảnh khắc vừa nhấc chân lên, cẳng chân đã bị hai bàn tay ôm ch/ặt cứng.
"Đừng đi."
Giọng Lương Thận Chi trầm khàn, tư thế trông đến là tội nghiệp.
Nhân viên c/ứu hộ và du khách xung quanh tới tấp phóng những ánh mắt lên án về phía tôi.
Cứ như thể tôi là kẻ lấy oán báo ân vậy.
Vì để bảo vệ danh tiếng của du khách nước nhà, tôi đành nghiến răng nghiến lợi đỡ Lương Thận Chi dậy, đưa về khách sạn.
Vừa bước vào sảnh chính, tôi liền vứt toẹt anh ta lên chiếc ghế sofa ở khu vực chờ.
Xoay người chuẩn bị đi lên lầu.
Lương Thận Chi vội vàng đứng dậy, đi khập khiễng muốn đuổi theo, cuối cùng lại ngã oạch xuống đất ngay lúc cửa thang máy mở ra.
Gọi nhân viên phục vụ hai tiếng, chẳng thấy ai thưa.
Tôi nhắm nghiền mắt lại một cách đầy hung dữ, xốc lấy cánh tay Lương Thận Chi, lôi tuột anh ta vào thang máy.
"Tầng mấy?"
Tôi chằm chằm nhìn cửa thang máy, bực dọc hỏi.
Lương Thận Chi cố nén một tiếng ho khan, đáp: "2103."
Tầng 21 thì tầng 21.
Ai thèm hỏi số phòng của anh đâu?!
Tôi nhịn không được mà trừng mắt lườm Lương Thận Chi, lúc này mới phát hiện sắc mặt anh đỏ ửng.
Cánh tay đang bị tôi giữ lấy cũng tỏa ra hơi nóng bừng bừng bất thường.
Tôi nhíu mày hỏi: "Anh đang sốt đấy à?"
Lương Thận Chi đeo khẩu trang, gật gật đầu.
Tôi m/ắng té t/át vào mặt anh ta: "Anh muốn c.h.ế.t à?! Đang sốt cao mà đi trượt tuyết?
"Muốn c.h.ế.t thì làm ơn c.h.ế.t khuất mắt tôi đi, đừng để tôi phải nhìn thấy!"
Tôi hất văng anh ta ra, đứng nép vào sát vách thang máy.
Lương Thận Chi đột ngột ngẩng phắt lên nhìn.
Con ngươi rung lên đầy kích động.
Sau đó, đôi mắt anh ta ươn ướt một cách kỳ dị.
Và nói: "Lâu lắm rồi em không m/ắng anh, có thể... có thể m/ắng anh thêm vài câu nữa được không?"
Tôi đây là... c.h.ử.i đến mức khiến cái tên khốn kiếp này sướng rơn người rồi sao?!
"Đồ bi/ến th/ái!"
Cửa thang máy mở, tôi nhanh chân sải bước ra ngoài trước, cắm cổ chạy về phòng.
Sáng sớm hôm sau, tôi cùng bố kéo vali bay thẳng sang Ý.
Thời tiết ở Rome phía nam khá dễ chịu, chúng tôi đi thăm Bảo tàng Vatican, Đền Pantheon và Đấu trường La Mã.
Lúc đến Đài phun nước Trevi, tôi lại bắt đầu có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm.
Đang lúc ngó đông ngó tây, bố hỏi: "Sao thế, con phát hiện ra Lương Thận Chi rồi à?"
Tôi trố mắt há hốc mồm: "Bố... bố biết ạ?!"
Bố "xì" một tiếng.
Hất cằm nói: "Bố phát hiện ra nó từ lúc ở Nara rồi!"
Không thể nào.
"Nara á?!"
"Ừ, cái cậu bị nai đực húc ngã lăn ra đất chính là nó đấy."
!!!
Tôi muộn màng nhận ra: "Ý bố là, kể từ lúc chúng ta bắt đầu đi du lịch, Lương Thận Chi vẫn luôn bám theo chúng ta sao?"
Bố ngồi bên đài phun nước, thong thả nói: "Cũng cỡ đó.
"Nhưng mà trong khoảng thời gian đó cũng có hai lần nó phải về nước, rồi lại trắng đêm bay sang bám theo."
……
đi/ên thật rồi.
Lương Thận Chi chắc chắn là phát đi/ên rồi.
Tôi thở dài một hơi, hỏi: "Bố, trong người bố có đồng xu nào không?"
"Con định làm gì?"
"Đây chẳng phải là hồ nguyện ước trong truyền thuyết sao? Con muốn ước cho Lương Thận Chi bình thường lại một chút, và tránh xa con ra."
Bố khẽ cười, nói: "Thế thì khó lắm đấy."
"Tại sao ạ?"
"Vì ở đây người ta đã cấm ném đồng xu cầu nguyện từ lâu rồi."
16
Chuyến du lịch vòng quanh thế giới đi được một nửa thì công ty gặp khủng hoảng gọi vốn.
Tôi và bố bay trắng đêm về nước, khẩn cấp gặp gỡ vài công ty đầu tư.
Cuối cùng vậy mà chẳng đàm phán thành công được chỗ nào.
Không có vốn rót vào, chuỗi cấp vốn sắp sửa đ/ứt đoạn.
Bước tiếp theo, chúng tôi chỉ còn cách c/ắt giảm chi tiêu của các công ty con và sa thải nhân viên quy mô lớn.
Chén cơm của hàng trăm con người sắp sửa bị đ/ập vỡ nát trong tay chúng tôi.
Bố lo lắng đến mức mấy ngày liền không chợp mắt.
Ngay lúc không biết phải xoay xở ra sao.
Một công ty đầu tư hoàn toàn mới tìm đến chúng tôi, ngỏ ý muốn bù đắp vào chuỗi cấp vốn của chúng tôi.
Tôi không tin vào chuyện bánh ngọt tự dưng từ trên trời rơi xuống.
Nên đã không báo trước mà tìm thẳng đến văn phòng của công ty đầu tư nọ.
Quả nhiên nhìn thấy Lương Thận Chi.
Văn phòng này có lẽ là mới thuê.
Rất nhỏ, chỉ kê vừa một chiếc bàn làm việc và một chiếc ghế giám đốc.
"Lương Thận Chi!"
Tôi đẩy cửa bước vào.
đ/ập bàn chất vấn: "Nhiều tiền như vậy anh lấy đâu ra?!"
Anh đứng dậy, thành thật đáp: "Anh b/án công ty ở nước ngoài rồi."
Tôi nhìn anh với vẻ khó tin: "Anh đi/ên rồi sao?
"B/án toàn bộ gia tài để theo tôi đ.á.n.h cược?!"
Lương Thận Chi rũ mắt xuống, điềm tĩnh nói: "Không đi/ên."
Sau vài giây tĩnh lặng, anh lại nói: "Thấy em sống không tốt, anh mới phát đi/ên."
Tôi thật sự bị anh làm cho rối bời: "Lương Thận Chi, chẳng phải anh là người lý trí nhất, khách quan nhất, giỏi cân nhắc lợi hại cho bản thân nhất sao?
"Tại sao bây giờ lại ấu trĩ hệt như một thiếu niên nổi lo/ạn thế này?!"
Đúng vậy.
Ấu trĩ.
6
Chương 9
Chương 15
Nghĩa Trang Thanh Tưu
Chương 20
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook