Vừa đúng cuối tháng.

Lớp 12 được trở về nhà.

Hai nữ sinh dường như là bạn thân, khoác tay nhau cùng đi ra khỏi trường học.

Chỉ là bọn họ không có về nhà ngay.

Mà là đi m/ua cho mỗi người một chiếc vòng cổ giá rẻ ở quầy hàng bên đường.

Khi họ đeo hộ nhau, tôi nhìn thấy rõ có một sợi tơ màu tím chạy dọc tai và quanh khuôn mặt.

Đó là… đó là, đ/á/nh dấu!

Thực Mị M/a sẽ l/ột da theo đường đ/á/nh dấu của sợi tơ m/áu tím.

Cách l/ột da người mà tôi biết tổng cộng có 3 loại.

Một là hạ d/ao từ sống lưng, giống như con dơi dang cánh.

Hai là dội thủy ngân.

Ba là gọt vỏ.

Bất kể là loại nào cũng quá đỗi rợn người, cho nên sẽ không đi sâu vào chi tiết.

Nhưng dựa theo tính cách của Thực Mị M/a, nhất định sẽ hạ d/ao trực tiếp!

Tà/n nh/ẫn cùng cực!

Đã có 18 cô gái vô tội bỏ mạng, không thể lại tăng thêm oan h/ồn nữa.

Sau khi hai nữ sinh trả tiền thì vui vẻ khoác tay nhau đi về hướng về nhà.

Bọn họ quẹo vào một con ngõ c/ụt, người trực tiếp xuyên qua bức tường.

Đáy mặt của Bạch Tư Vận lóe lên một tia ngạc nhiên, phấn khích hỏi tôi:

“Cửu Âm, hai nữ sinh kia cũng biết thuật pháp giống như cô và Cửu Dương, nên bọn họ mới có thể xuyên qua tường đúng không?”

Không hề.

Bạch Tư Vận không nhìn thấy.

Dưới chân bọn họ xuất hiện một con đường.

Nhưng con đường ở trong mắt bọn họ lại không hề tồn tại.

Bọn họ không chút phòng bị, cứ thế đi thẳng, đi vào trong vực sâu bao phủ bởi sương m/ù đen.

Nói cách khác, bọn họ đã đi vào một không gian khác.

Lập tức, tim tôi lạnh đi một nửa.

Hay lắm Thực Mị M/a, bố của n/ợ, trốn sâu như thế?

Muốn chơi trò mèo vờn chuột à?

Vậy bà đây sẽ chơi tận tâm với mày.

...

Tôi dùng bùn m/áu mang về từ trên hòn đảo đã x/á/c định rõ vị trí của Thực Mị M/a.

Sau đó ngâm gạo nếp bằng m/áu chó đen, nấu một nồi cơm.

Đốt bùa chú thành tro và trộn tro hương mang về từ trong các chùa miếu cực kỳ ứng nghiệm vào trong đó.

Cuối cùng nấu chín miếng da mà Trinh Tử x/é xuống từ cổ Thực Mị M/a.

Làm mắt trận, nắn thành cơm nắm cho nó.

Nắn bóp đơn giản một hồi, cải trang thành đồ ăn, vứt vào lòng Châu Tắc Gia.

“Đi giao hàng đi.”

Châu Tắc Gia là nhân viên giao hàng âm dương.

Nếu là người âm gian muốn chuyển đồ gì cho người thân dương gian, hoặc muốn vật phẩm gì của dương gian đều có thể giao chuyển thông qua nhân viên giao hàng.

Bọn họ có năng lực hành tẩu giữa hai giới âm dương.

Thực Mị M/a đang trốn ở một góc nào đó của âm giới.

Để Châu Tắc Gia đi mở đường là vừa vặn.

Cậu ta lúc này đang liếc mắt đưa tình với Trinh Tử, bị tôi c/ắt ngang, bất mãn gào lên:

“Cô là ai chứ?”

“Dựa vào đâu mà ra lệnh cho tôi!”

Tôi cười lạnh lùng, liếc mắt Trinh Tử.

Trinh Tử lập tức từ phía sau bò lên vai cậu ta, cơ thể lạnh giá áp sát sau lưng cậu ta.

Ghé sát tai cậu ta thổi khí lạnh, giọng điệu u ám:

“Anh Tắc Gia, anh có nghe lời không?”

Châu Tắc Gia rùng mình, sợ hãi nói:

“Tôi đưa! Tôi đưa! Tôi đưa được chưa?”

Nói rồi, cậu ta đứng dậy đi chuẩn bị.

Trinh Tử lơ lửng giữa không trung, lắc lư hai chân, nhìn tôi như đang tranh công vậy.

Tôi nói: “Cơm tối nay thêm đùi gà cho cậu.”

Danh sách chương

5 chương
11/05/2024 20:18
0
11/05/2024 20:17
0
11/05/2024 20:17
0
13/05/2024 20:00
0
13/05/2024 20:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận