Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta quá yếu đuối, quá ngây thơ, quá tin tưởng vào Cơ Huyền Sách, chỉ có thể trơ mắt nhìn những thứ vốn thuộc về mình lần lượt rời đi.
Ta đứng lặng trong gió tuyết ngoài lãnh cung suốt một đêm. Là một h/ồn m/a cũng có chút lợi ích, ta không còn sợ lạnh nữa.
Nhưng cũng có một điểm bất lợi, ta luôn bị thứ gì đó kéo theo vô thức trôi dạt về phía Cơ Huyền Sách, lặng lẽ quanh quẩn bên hắn.
Ta nhìn thấy trong tay Mạnh Tinh Tinh là một lò sưởi được bọc bằng lông hồ ly trắng.
Cơ Huyền Sách cũng nhìn thấy.
Mạnh Tinh Tinh ra vẻ áy náy, nhưng thực chất lại ngang nhiên không chút kiêng dè: "Con s/úc si/nh này cắn thần thiếp một cái, thần thiếp nhất thời tức gi/ận, lỡ tay sai người l/ột lông làm thành vỏ bọc. Bệ hạ sẽ trách thần thiếp vì đã gi*t đi vật cưng mà Phục tỷ tỷ yêu quý sao?"
Cơ Huyền Sách chẳng bận tâm, hờ hững đáp: “Bồi thường cho nàng ấy một con là được."
Họ lập tức sai người tìm một con hồ ly có màu sắc tương tự, rồi lớn tiếng kéo nhau đến lãnh cung, cứ như đang đi đòi n/ợ vậy.
Phải rồi, trước đây Cơ Huyền Sách còn hứa với Mạnh Tinh Tinh rằng sẽ giúp cô ta tính sổ với ta nữa cơ mà.
Đến cửa cung, thái giám khản cả giọng hô to "Hoàng thượng giá lâm", nhưng bên trong vẫn không có ai ra nghênh tiếp.
Cơ Huyền Sách phất tay cho thái giám lui xuống, đứng trước cửa cung, đôi mắt phượng khẽ cụp xuống, vô tình để lộ nét lạnh lẽo xa cách. Giọng nói của hắn nhạt nhòa, không chút cảm xúc: “Phục Khanh, nàng đang gi/ận dỗi với trẫm sao?"
Không có ai trả lời.
Hắn khẽ đẩy cửa, cánh cửa liền mở ra.
Sân viện hoang vắng phủ đầy tuyết trắng. Giữa những cánh hoa xanh lam đã úa tàn và vỡ vụn, một thân ảnh co ro nằm yên lặng.
Tuyết phủ kín cả người nàng, đôi mày cũng phảng phất sắc băng giá.
Rõ ràng đã ch*t từ lâu.
Ngoài cửa, Mạnh Tinh Tinh hoảng hốt thét lên rồi đưa tay bịt ch/ặt miệng, đám đông xung quanh xôn xao.
Chỉ có Cơ Huyền Sách vẫn lặng lẽ đứng yên, thậm chí còn bình tĩnh hơn lúc nãy. Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng cau mày dù chỉ một lần.
Hắn chậm rãi quỳ xuống trước th* th/ể của ta, bàn tay dài mảnh như ngọc từng chút một phủi đi lớp tuyết đọng, rồi giữ ch/ặt khuôn mặt tái nhợt của ta, nhìn sâu vào đôi mắt đã nhắm nghiền. Không ai có thể đoán được suy nghĩ trong ánh mắt hắn.
Đôi mắt phượng đen nhánh, nơi đáy mắt chợt lóe lên tia đỏ như m/áu, nhưng rất nhanh đã tan biến không dấu vết.
Hắn không biểu lộ gì, chỉ trầm giọng thì thào như tự hỏi: "Phục Khanh, nàng cũng sẽ ch*t sao?"
Câu nói ấy khiến ta gi/ận dữ. Ta đâu phải vách sắt tường đồng, những vết thương cũ tái phát, cái lạnh xâm nhập vào cơ thể, lại mất m/áu quá nhiều, liên tiếp chịu đả kích, không còn ý chí muốn sống. Ch*t đi, cũng xem như giải thoát.
Tất nhiên, không ai trả lời hắn.
Cơ Huyền Sách đứng dậy, lạnh lùng ra lệnh: “Cứ theo cung quy mà ch/ôn cất là được."
Nói xong, hắn chỉnh lại vạt áo, phẩy đi lớp tuyết trên người, không quay đầu lại mà rời đi.
Chương 8
Chương 18
Chương 19
Chương 18
Chương 21
Chương 18
Chương 18
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook