Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiếng cười, tiếng khóc, ti/ếng r/ên rỉ, tiếng gào thét vang vọng khắp sườn núi, làm kinh động cả đàn chim đang ngủ.
Chu Khâm Ngôn nhìn cảnh tượng vừa mê lo/ạn vừa đẫm m/áu trước mắt, sợ đến đứng ch*t trân tại chỗ.
Một lúc lâu sau, anh ta mới nhớ ra phải chạy.
Nhưng chưa kịp đi được mấy bước thì đã bị tôi đuổi kịp.
Phần thân trên của tôi vẫn giữ hình dạng con người.
Nhưng bụng đã phình to.
Đôi chân trước cùng các chi cũng lộ ra ngoài.
Nhìn vừa giống người, lại vừa không phải người, như yêu như quái.
Biểu cảm của anh ta như vừa nhìn thấy m/a.
Cố mở miệng, r/un r/ẩy hỏi tôi:
“Đường Mật… rốt cuộc cô là thứ gì?”
Tôi khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn anh ta.
“Bác sĩ Chu, không nhận ra sao? Tôi là bọ ngựa mà.
“Bình thường anh giải phẫu chuột bạch trong phòng thí nghiệm, chẳng lẽ chưa từng nghiên c/ứu chúng tôi à?
“Trong tự nhiên, chúng tôi cũng khá nổi tiếng đấy.”
“Bọ ngựa…” Chu Khâm Ngôn lẩm bẩm.
Đột nhiên, anh ta như nhớ ra điều gì đó, mồ hôi lạnh túa ra, mặt trắng bệch.
“Nhớ ra rồi à?
“Nhờ anh đấy, vốn dĩ chúng tôi một lứa đã sinh rất nhiều.
“Anh vừa tiêm cho tôi mũi kích trứng nữa, giờ phải làm sao đây?
“Cái vị kim chủ kia lớn tuổi quá rồi, chắc chắn không chịu nổi đâu, hay là…
“Anh thay ông ta đi? Được không?
“Dù sao, anh cũng là bạn trai tôi mà!”
Nói xong, tôi cúi xuống giữ ch/ặt anh ta.
Chuyện này, tôi đã sớm muốn làm rồi.
Chỉ không ngờ lại trong hoàn cảnh thế này.
Tôi từng trải qua chuyện nam nữ hoan ái.
Nhưng lần này, dường như không giống trước kia.
Có lẽ vì mẹ và các chị em đều ở đây.
Có lẽ vì đang ở ngoài hoang dã.
Cũng có lẽ vì tình cảm tôi dành cho Chu Khâm Ngôn quá phức tạp.
Tóm lại, tôi đã cảm nhận được một khoái cảm chưa từng có.
Không biết qua bao lâu.
Có thể là ba tiếng, cũng có thể lâu hơn.
Khi những người đàn ông xung quanh dần không còn động tĩnh, đồng tử của Chu Khâm Ngôn cũng bắt đầu giãn ra.
Quần áo anh ta đã bị x/é nát, khắp người đầy thương tích.
Người đàn ông mà tôi từng thích, từng nghĩ là sạch sẽ thuần khiết ấy,
Cuối cùng cũng đã trở nên dơ bẩn.
Hoặc có lẽ, anh ta vốn đã dơ bẩn từ lâu.
Mọi thứ kết thúc, trong bụng dưới dường như có một luồng nhiệt đang tụ lại.
Tôi biết, tôi đã mang th/ai.
Mà cha của đứa bé, rất nhanh thôi sẽ ch*t.
Ngay trước khoảnh khắc cuối cùng của anh ta, tôi ghé sát bên tai, khẽ nói lời tạm biệt:
“Chu Khâm Ngôn, anh yên tâm, tôi sẽ nuôi con chúng ta thật tốt.
“Tất nhiên, chúng sẽ không biết đến sự tồn tại của anh.
“Bởi vì… anh, không, xứng.”
Bình luận
Bình luận Facebook