Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cứng đờ người.
Tiêu Lệ quay đầu nhìn tôi:
"Dụng cụ gì?"
Sắc mặt tôi đen như đít nồi:
"Không biết, nó nói bậy đấy."
【Hai người chơi, có thể bắt đầu chưa?】
Căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Tôi siết ch/ặt dây buộc áo choàng.
Không ai muốn để kẻ th/ù biết bí mật của mình cả.
Nhất là khi bí mật của tôi còn đặc biệt nguy hiểm.
Nếu để Tiêu Lệ biết, chi bằng để tôi đ/âm đầu vào tường ch*t quách cho xong.
Giọng máy móc bình thản tuyên án:
【Bắt đầu từ Tiêu Lệ, xin hãy nói ra một bí mật mà đối phương không biết trong vòng mười giây.】
【Mười, chín, tám...】
Tiêu Lệ dựa vào tường, nở nụ cười cợt nhả, phóng túng:
"Tôi có 20cm, bí mật này được không?"
Đèn đỏ nhấp nháy:
【Bí mật này đối phương đã biết, hệ thống phán định thất bại.】
Tiêu Lệ khựng lại, nụ cười hờ hững trên gương mặt tan biến đôi chút.
Lộ ra vẻ sắc bén vốn có của anh ta:
"Sao cậu biết?"
Tôi đảo mắt.
Đã đ/âm tận vào bụng rồi, tôi có thể không biết sao?
T/ai n/ạn ba tháng trước.
Anh ta bị bỏ th/uốc, còn tôi thì tỉnh táo.
Khi anh ta giữ ch/ặt eo tôi ấn xuống, tôi suýt chút nữa tưởng mình bị x/ẻ làm đôi.
Vừa khóc vừa c/ầu x/in anh ta, bao nhiêu lời nh/ục nh/ã đều nói hết cả rồi.
Thằng khốn đó một chữ cũng không nghe.
Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, anh ta vẫn còn đang hôn mê vì tác dụng của th/uốc.
Eo tôi đ/au nhức, đến cả sức để đ/á anh ta vài cái thật mạnh cũng không có.
Chỉ có thể vịn eo, nhe răng trợn mắt, vứt tấm ga trải giường dính m/áu đi trước.
Sau đó hack vào camera giám sát của khách sạn, xóa sạch video lộ mặt mình ở hành lang, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi rũ mắt, tránh ánh mắt dò xét của anh ta:
"Thấy ở phòng thay đồ lớp bơi lội, h/ận không thể tự chọc m/ù mắt mình, chuyện gh/ê t/ởm như vậy đừng ép tôi nhớ lại."
Giọng máy móc lại bắt đầu đếm ngược.
Tiêu Lệ nhớ ra điều gì đó, nhún vai:
"Năm lớp mười, cuộc bình chọn hoa khôi trong trường là tôi đăng ký cho cậu đấy."
Vẫn là đèn đỏ nhấp nháy.
【Bí mật này đối phương đã biết, hệ thống phán định thất bại.】
Anh ta nhướng mày:
"Cái này cậu cũng biết?"
Tôi cười lạnh:
"Không thì anh nghĩ số điện thoại của anh xuất hiện trên trang web hẹn hò đồng tính bằng cách nào."
Năm đó bình chọn hoa khôi, có người đăng một bức ảnh của tôi.
Lúc đó có mấy tên l/ưu ma/nh quấy rối nữ sinh xinh đẹp trong lớp, tôi chặn chúng ở ngõ nhỏ, một mình đấu với năm tên.
Bức ảnh đó chính là lúc bị chụp lén.
Tôi nghiêng mặt, chân mày nhíu ch/ặt, môi mím thành một đường thẳng.
Quần áo xộc xệch, trên mặt dính đầy m/áu, sắc mặt cũng rất khó coi.
Tôi thấy chẳng đẹp đẽ gì, nhưng bình luận bên dưới cứ như phát đi/ên.
Toàn là "mặt lạnh đáng yêu" các kiểu.
Đến lúc tôi thấy bài đăng này, đã bị đẩy lên vị trí hoa khôi số một một cách khó hiểu.
Tức gi/ận đến mức ngay tối hôm đó tôi đã đăng số điện thoại và ảnh của Tiêu Lệ lên trang web đồng tính.
Cả tuần đó, điện thoại của anh ta bị gọi ch/áy máy, toàn là các bạn 0 đến tìm "cực phẩm 1".
Giọng máy móc cảnh báo:
【Đã thất bại hai lần, cơ hội cuối cùng, nếu người chơi vẫn tiếp tục thất bại, hệ thống sẽ cưỡ/ng ch/ế thực hiện việc tiếp xúc giữa hai người.】
【Năm, bốn, ba...】
Tiêu Lệ dựa người vào tường, hai tay đút vào túi quần tây, đường nét bờ vai tạo nên độ cong rộng và thẳng tắp.
Yết hầu lăn lên xuống, không tình nguyện nói:
"Năm lớp mười hai, học bạ và căn nhà của cậu, là tôi tìm giúp đấy."
Tôi đột ngột mở to mắt.
Cùng lúc đó, một tiếng "tít" vang lên, đèn xanh sáng rực.
【Bí mật được thông qua.】
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Chương 18
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook