Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sáng ngày 9 tháng 7, trang nhất của các tờ báo lớn không đủ chỗ để đăng tải tin tức.
Chỉ trong một đêm, ba sự kiện nổi bật đã xảy ra.
Sự kiện thứ nhất: Ca sĩ nổi tiếng Liễu Tiêu Sơ t/ự s*t bằng sú/ng.
Sự kiện thứ hai: Đám cưới xa hoa của Lăng Phùng.
Sự kiện thứ ba: Trong nửa sau của buổi lễ cưới, bốn sát thủ bất ngờ xông vào tửu lâu, n/ổ sú/ng vào khách mời. May mắn là an ninh được đảm bảo ch/ặt chẽ, và hiến binh nhanh chóng kh/ống ch/ế được những kẻ ám sát. Tuy nhiên, ba khách mời đã thiệt mạng và năm người bị thương.
Còn chú rể Lăng tiên sinh thì không rõ tung tích.
Người ta chẳng mấy quan tâm đến vụ đám cưới của Lăng Phùng, những tranh chấp của giới thượng lưu chẳng liên quan gì đến dân thường. Họ chỉ cảm thấy tiếc thương cho cái ch*t của ca sĩ Liễu Tiêu Sơ, đ/au buồn vô hạn. Thế giới khốn khổ này sẽ không còn giọng ca thiên thần để xoa dịu tâm h/ồn những kẻ cô đơn, người lao khổ, và trái tim tan vỡ.
Hôm đó, trời mưa cả ngày, như thể ông trời cũng đang khóc thương cho sự ra đi của Liễu Tiêu Sơ cùng toàn thành phố.
Trong nhà giam tổng đội hiến binh, phòng thẩm vấn A.
Căn phòng chật hẹp, tối tăm, không có cửa sổ, bốn phía kín bưng. Tại bốn góc là những cây nến leo lét, ánh sáng vàng mờ ảo giống như bốn con mắt m/a q/uỷ.
Dựng sát tường là một giá sắt gỉ sét, treo đầy các loại dụng cụ tr/a t/ấn đen sẫm: d/ao có rãnh m/áu, móc, bàn ủi, gậy kẹp, kim dài…
Ở giữa phòng, có một chiếc ghế sắt. Trên ghế, một người phụ nữ trẻ ngồi đó, tay bị khóa vào tay vịn, chân bị cố định vào hai khóa dưới sàn.
Cửa mở ra, mấy tên hiến binh và vệ sĩ hung hãn bước vào, xếp thành hai hàng. Cuối cùng là một người đàn ông cao ráo, mặc quân phục màu xanh đậm, vẻ ngoài anh tuấn, lạnh lùng và uy nghiêm.
Liễu Tiêu Sơ khẽ sững lại.
Cô từng thấy Lăng tiên sinh trong bộ đồ vest, cũng từng thấy hắn trong trạng thái không một mảnh vải. Nhưng Lăng tiên sinh trong quân phục lại là một hình ảnh hoàn toàn lạ lẫm, như thể đã từng quen thuộc.
Cô nhớ đến một người xưa cũ.
Hắn ngồi xuống bàn ở phía nam, hút th/uốc, qua làn khói mờ ảo, hắn nhìn cô chằm chằm.
"Tôi không ch*t, em có thất vọng không?" Hắn hỏi.
Ngày hôm đó, hắn đã mặc áo chống đạn bên trong lễ phục, vốn để đề phòng sát thủ trong đám cưới, nhưng vô tình lại bảo vệ hắn trước phát đạn của Liễu Tiêu Sơ từ phía sau.
Cô b/ắn rất chuẩn, trúng ngay giữa lưng hắn. Dù áo chống đạn c/ứu được mạng hắn, nhưng ba xươ/ng sườn của hắn bị g/ãy.
Giờ đây, ngựk hắn vẫn còn nhói đ/au. Cảm giác đ/au đớn thật khó chịu.
Cô bình thản giải thích: "Sú/ng cư/ớp cò thôi, em không định gi*t anh, sao em nỡ hại anh được."
Hắn hít sâu vài hơi th/uốc, dù bác sĩ đã dặn hắn không nên hút trong ba tháng.
"Nghe đây, em đừng buồn, tất cả các mục tiêu trên danh sách ám sát của bọn em, không ai ch*t cả."
Cô lắc đầu: "Em không hiểu anh đang nói gì."
Hắn dập tắt điếu th/uốc: "Tất cả đồng bọn của em đều đã bị bắt, và có người đã bắt đầu khai ra."
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook