Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- NỖI ĐAU CHI ẢO
- Chương 7.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy bên dưới ống quần phải lộ ra một kết cấu kim loại vặn vẹo. Chi giả của tôi đã bị tuột ra rồi. Cuối cùng... vẫn bị phát hiện rồi.
"Tôi không sao..." Tôi muốn tỏ ra thoải mái nhất có thể. Muốn mỉm cười nói với Lục Triệu Ngôn rằng: Anh xem, bây giờ tôi là người có mình đồng da sắt đấy, thế nên mới chống đỡ được giàn giáo này.
Nhưng tôi chẳng kịp nói gì cả. Nửa đoạn giàn giáo treo lơ lửng phía trên bỗng đổ ập xuống.
Nỗi đ/au đớn từ bốn phương tám hướng đ/âm sâu vào cơ thể. Trong bóng tối vô tận, tôi nghe thấy Lục Triệu Ngôn đang gào thét gọi tên một người. Tại sao... giọng của anh nghe lại đ/au lòng đến thế?
Kỳ Du rõ ràng không sao mà. Cả mẹ của anh nữa, cũng không sao. Thật tốt quá, những người quan trọng với anh đều bình an vô sự.
Ba năm trước, chắc hẳn tôi đã khiến anh phải đ/au lòng rất lâu. Sau này, anh sẽ không còn phải đ/au lòng nữa đâu...
Trước khi khung thép sụp xuống, Lục Triệu Ngôn đã gạt phắt tay Kỳ Du ra mà lao tới. Thế nhưng vẫn chậm một bước. Đến vạt áo của Giang Phùng anh còn chưa kịp chạm tới, thì một thanh thép đã đ/ập trúng vai anh.
Trong khoảnh khắc, từ cánh tay trái cho đến toàn bộ cơ thể đều mất đi tri giác. Anh đờ đẫn nhìn đội c/ứu hộ đào Giang Phùng ra từ đống đổ nát, rồi lặng lẽ đi theo lên xe cấp c/ứu.
Giang Phùng bị cố định trên băng ca bằng băng gạc, xung quanh là các bác sĩ và y tá đang khẩn trương cấp c/ứu. Lục Triệu Ngôn không nhìn thấy gương mặt Giang Phùng, chỉ thấy đôi chân bê bết m/áu của cậu. Anh nhìn trân trân vào ống quần bên phải trống trải một hồi lâu, rồi nước mắt cứ thế vô thức tuôn rơi.
Trên tấm thảm không bằng phẳng sẽ không đi vững, vấp một cái là ngã quỵ. Bị bỏng cũng chẳng dám kêu đ/au, không muốn để anh nhìn thấy vết thương. Ngã lăn từ cầu thang xuống cũng chỉ biết cắn răng nói "không sao".
...
Tất cả đều đã có lời giải đáp. Giang Phùng của anh, chẳng biết từ lúc nào đã phải chịu vết thương trầm trọng đến thế, hoặc đã mắc phải một căn bệ/nh hiểm nghèo. Vậy mà anh chẳng biết gì, hoàn toàn không hay biết gì cả. Anh chỉ biết dùng trăm phương nghìn kế để lừa người ta về nước, rồi thốt ra toàn những lời cay đ/ộc tổn thương.
Anh nói Giang Phùng tự đa tình. Anh nói Kỳ Du tốt hơn Giang Phùng gấp trăm lần, ngàn lần. Anh còn nói... còn nói Giang Phùng thật gh/ê t/ởm.
Lục Triệu Ngôn vẫn nhớ rõ biểu cảm của Giang Phùng lúc đó. Cậu g/ầy hơn trước rất nhiều, thế nên những lúc bàng hoàng, đôi mắt lại càng to hơn, nhưng chẳng còn lấy một chút thần thái linh động của ngày xưa. Khi nghe thấy hai chữ "gh/ê t/ởm", chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt ấy cũng vụt tắt. Gương mặt Giang Phùng trở nên thẫn thờ, nỗi đ/au lòng hiện rõ mồn một.
Đau lòng đến nhường nào cơ chứ? Lục Triệu Ngôn đờ đẫn nghĩ. Có lẽ là đ/au đến mức quên mất đôi chân mình t/àn t/ật mà lao đi bảo vệ người khác. Bảo vệ người mà anh luôn miệng nói là yêu thương. Đau đến mức, ngay cả tính mạng mình cũng không cần nữa rồi...
Tiếng chuông cảnh báo từ máy giám sát trở nên chói tai, c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ của Lục Triệu Ngôn.
"Gọi điện bảo bệ/nh viện chuẩn bị m/áu!" Bác sĩ nói với y tá: "N/ội tạ/ng bệ/nh nhân bị dập nát, xuất huyết ồ ạt, có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào!"
"Không được..." Lục Triệu Ngôn quỳ sụp xuống bên cạnh băng ca, giọng nói khàn đặc r/un r/ẩy: "Cậu không được ch*t. Giang Phùng, xin cậu... đừng ch*t."
Anh không chạm được vào người cậu, cũng chẳng dám chạm vào, chỉ biết dùng hai tay nắm ch/ặt lấy vạt áo của cậu. Cánh tay trái của anh đã sưng tấy, tụ m/áu chuyển sang màu tím đen đ/áng s/ợ, nhưng Lục Triệu Ngôn như đã mất đi cảm giác đ/au đớn, thủy chung không hề buông tay.
Xe cấp c/ứu đến bệ/nh viện. Lục Triệu Ngôn không thể vào phòng phẫu thuật, anh đứng ch/ôn chân như một bức tượng trước cánh cửa trắng toát. Lục phu nhân vội vã chạy tới, vừa khóc vừa hỏi anh: "Tiểu Phùng sao rồi? Bác sĩ nói thế nào?"
Môi Lục Triệu Ngôn mấp máy, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Trên tay anh vẫn nắm ch/ặt tờ giấy thông báo tình trạng nguy kịch mà bác sĩ vừa bắt anh ký. G/ãy xươ/ng sườn, xuất huyết lá lách, mô mềm chân phải bị tổn thương diện rộng. Bác sĩ nói Giang Phùng đã bị sốc lâm sàng, bảo anh hãy chuẩn bị tâm lý bất cứ lúc nào.
Lục Triệu Ngôn không biết mình cần phải chuẩn bị tâm lý gì. Anh chỉ biết rằng mình không thể mất Giang Phùng thêm một lần nào nữa. Anh không cách nào chấp nhận nổi.
Thấy Lục Triệu Ngôn không trả lời, Lục phu nhân nghẹn ngào: "Tiểu Phùng vạn lần không được có chuyện gì... Ba năm trước, thằng bé cũng vì mẹ nên mới bị thương. Lần này lại…"
"Mẹ nói cái gì?!" Lục Triệu Ngôn cuối cùng cũng có phản ứng, anh xoay người nắm lấy cánh tay bà hỏi dồn: "Nói rõ cho con nghe!"
Lục phu nhân còn chưa kịp mở lời, đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật đột ngột tắt. Giây tiếp theo, cánh cửa trắng mở ra, bác sĩ bước ra ngoài.
"Phẫu thuật rất thành công, nhưng bệ/nh nhân vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch, cần phải ở lại phòng hồi sức tích cực để theo dõi thêm một thời gian."
Nghe bác sĩ nói xong câu đó, Lục Triệu Ngôn ngã quỵ xuống đất.
Khi mở mắt ra lần nữa, anh thấy mình đã quay trở lại công trường. Khung thép rơi từ trên cao xuống vẫn đang đ/è nặng trên người Giang Phùng.
"Lục Triệu Ngôn, tôi đ/au lắm!" Gương mặt Giang Phùng không còn lấy một giọt m/áu, nhưng cả người lại bị nhuộm đỏ thẫm.
Chương 7
Chương 10.
Chương 8.
Chương 11.
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook