Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mẫu thân sắc mặt tái nhợt, chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã quỵ, may nhờ m/a m/a bên cạnh nhanh tay đỡ lấy. Sau khi bình tĩnh lại, bà cẩn thận hỏi:
"Vậy Lý công công tới là vì..."
Chỉ thấy Lý công công phủi tay áo nói:
"Đúng là tới vì chuyện tốt."
Trưởng tỷ và mẫu thân mắt sáng rực lên.
"Chuyện gì thế?"
"Thái tử ngưỡng m/ộ kỹ thuật thêu của Tô tiểu thư, nên đặc biệt sai nô tài tới thông báo, yêu cầu Tô tiểu thư trong mấy ngày tới phải gấp rút thêu ba mươi chiếc khăn tay, vài ngày nữa nô tài sẽ tới lấy."
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch, ngã ngồi xuống đất.
Lý công công cười nói:
"Tô tiểu thư vui mừng đến mức đứng không vững sao? Thái tử điện hạ đã nói, sau khi thêu xong sẽ trọng thưởng!"
Ba mươi chiếc khăn, e rằng tỷ ấy phải thêu ngày thêu đêm, không được nghỉ một khắc nào, nếu không sẽ không thể giao hàng.
Trưởng tỷ lập tức về phòng thêu khăn, ngay cả cơm tối cũng không ăn.
Mẫu thân thấy thương con, quay sang thấy ta đang nhàn nhã ăn tổ yến, cơn gi/ận bốc lên, bà đ/á mạnh vào chân ta, trong mắt đầy vẻ tức gi/ận, trách ta không biết điều.
"Con mau đi giúp tỷ tỷ con thêu đi, nếu không một mình Kh/inh Nguyệt phải thêu đến bao giờ mới xong."
Ta chỉ tay vào mình, x/ác nhận lại:
"Mẹ chắc chắn muốn con giúp tỷ ấy? Kỹ thuật thêu của c/on m/ẹ không sợ con làm hỏng việc của tỷ ấy sao?"
Mẫu thân nghẹn lời.
Kỹ thuật thêu của ta nổi tiếng tệ hại khắp kinh thành, ngay cả hoàng thất cũng đã nghe danh. Vậy mà kiếp trước hắn Tiêu Hoài An lại chẳng hề nghi ngờ, thật là ng/u xuẩn, không hiểu sao hắn lại tranh đoạt ngôi vị thành công được.
Mẫu thân đặt đũa xuống rồi phẫn nộ rời đi, cùng trưởng tỷ thêu khăn.
Xuân Đào sợ bị liên lụy nên nhỏ giọng nhắc nhở:
"Tiểu thư, người không đi giúp sao? Nếu lát nữa phu nhân lại trách tội... nô tỳ sợ bà ấy lại không cho người ăn cơm..."
Ta cười nhạt:
"Bọn họ mẹ con đồng lòng, ta có đến cũng bị đuổi ra ngoài, chê ta vướng mắt đấy!"
Nghĩ lại, thấy ta nói cũng có lý, Xuân Đào lập tức im bặt.
Trong tiệc mừng thọ Hoàng hậu, mời hầu hết các gia tộc quý tộc trong kinh, lần này tỷ tỷ cũng có tên.
Nguyên bản chỉ có hai tấm thiệp mời, trước đây thường là ta và mẹ đi, tỷ tỷ chưa bao giờ tham dự, chỉ muốn ở trong khuê phòng ngâm thơ vẽ tranh, thêu thùa may vá.
Lần này lại trái ngược hẳn, vô cùng tích cực chủ động.
Mẹ đành phải c/ầu x/in Thái tử điện hạ cho thêm tấm thiệp mời.
Vì trưởng tỷ tốn quá nhiều thời gian trang điểm, ta và mẹ đợi tỷ ấy rất lâu, đến khi vào cung thì tiệc đã gần bắt đầu.
Kiếp trước ta tham dự những buổi tiệc thế này quá nhiều, đã chán ngấy, nên tìm một góc ngồi xuống.
Tỷ tỷ ngồi cạnh mẹ, ngay bên cạnh Tiêu Hoài An, mắt tỷ ấy dán ch/ặt vào hắn, tình ý trong mắt không sao che giấu nổi.
Tiêu Hoài An rất nhanh đã cảm thấy như có gai đ/âm sau lưng, toàn thân cứng đờ khó chịu, sau đó không biết tỷ tỷ đã nói gì mà hắn đột ngột đứng dậy, phất tay áo bỏ đi. Tỷ tỷ mặt mày xanh mét, lúng túng đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Tiệc bắt đầu, Tiêu Hoài An vẫn chưa quay lại.
Các vũ nữ vung tay áo nước, múa lượn như chuồn chuồn đạp nước giữa đại sảnh, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Giữa chừng, tỷ tỷ nhìn ra cửa dài cổ ngóng đợi, cuối cùng không chịu nổi nữa, xách váy đi ra ngoài.
Mẹ thấy tỷ tỷ rời đi, liền kéo ta không ngừng thuyết giáo với các phu nhân quý tộc, lời lẽ toàn là chỉ trích ta.
Ta không nhịn nổi nữa, thừa lúc bà không chú ý liền lén lút chuồn đi.
Đến hậu hoa viên mới thở phào nhẹ nhõm, nhớ nơi này trồng đầy hoa thược dược, đi không bao xa quả nhiên ngửi thấy mùi hương của hoa.
Phía trước chỗ hòn non bộ, tiếng cười đùa e thẹn của nữ tử truyền đến, nghe là biết ngay là tỷ tỷ. Lúc này tỷ ấy đang trò chuyện vui vẻ với Tiêu Hoài An, mắt mày đều là ý cười.
Thấy họ chuẩn bị đi về phía này, ta quay đầu bỏ chạy, vừa đi được vài bước đã bị tỷ tỷ gọi lại.
"Thính Tuyết, sao muội cũng ra đây?" Giọng tỷ ấy đầy vẻ trách móc.
Ta dừng bước, quay đầu cười nói:
"Muội ra ngoài đi vệ sinh, không tìm thấy nhà xí nên bị lạc đường, vì thế mà..."
Tỷ tỷ rõ ràng không vui, nhưng vì có Tiêu Hoài An ở đó nên đành nén cơn gi/ận muốn m/ắng ta.
Lúc này Tiêu Hoài An bước tới.
Ta vừa ngẩng đầu, hắn rõ ràng sững người, vẻ mặt y hệt lần đầu tiên hắn đến phủ tìm ta kiếp trước.
"Nàng là?"
"Bẩm Thái tử điện hạ, thần nữ là Tô Thính Tuyết, muội muội thứ của Tô Kh/inh Nguyệt." Ta khép tà váy hành lễ.
"Thì ra là vậy, vài hôm trước chiếc khăn thêu bị rơi là của nàng sao?" Hắn nhíu mày, suy tư về chuyện mấy hôm trước.
Toàn thân ta chấn động, vội vàng phủ nhận.
"Thái tử điện hạ e là nhầm rồi, muội chưa từng đá/nh rơi khăn, hơn nữa khắp kinh thành chỉ có tỷ tỷ muội là có kỹ thuật thêu này, còn muội ở kinh thành nổi tiếng là kẻ vô dụng về nữ công gia chánh."
Tỷ tỷ vội vàng phụ họa:
"Đúng vậy, Thính Tuyết nó thích cưỡi ngựa b/ắn cung, mấy cái sở thích của nam tử ấy mà. Cầm kỳ thi họa hay nữ công thêu thùa nó đều không tinh thông. Trước đây nó có c/ầu x/in tỷ dạy, tỷ đã tận tình cầm tay chỉ việc hơn nửa tháng, nó đến xỏ kim cơ bản còn không biết, huống chi là thêu uyên ương."
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook